Xuân

Chào em buổi sáng, chào hôm nay,
Chào con chim sẻ, chào em mây,
Ra vườn ngắm mải bông lài nở,
Và lũ ong tròn xoe cánh bay.

Chào em ngúng nguẩy đi qua phố,
Chào em nón lá che tròn xoay,
Cây me trước ngõ rưng rưng lá,
Có phải mùa xuân sắp sửa đầy ?

Em giữ xuân em trinh trắng nhé,
Tròn xinh hai nụ hương thơ ngây,
Mênh mang hơi thở thơm mùi mật,
Anh nhắp vào em chếnh choáng say.

Dương Kiền


Xuân về trong cõi mộng

Xuân đi Xuân đến đã bao lần
Mang lại vui, buồn bao thế nhân
Hoa Xuân nở rộ chờ rơi rụng
Đây người tống cựu, đó nghinh tân .

Ai người thấy được ánh hào quang
Ẩn lớp sương mù của thế gian?
Giao thừa pháo nổ hay tim vỡ
Tỉnh giấc đông miên qua' ngỡ ngàng…

Vui Xuân chưa thỏa bỗng Xuân tàn
Dòng đời như nước cuộn mênh mang
Hoa cười chưa thắm hoa tàn tạ
Chưa kịp mừng Xuân…dạ ngổn ngang

Xuân về thay áo vạn vật tươi
Riêng Xuân không mới được con người
Đưa tay níu lại mùa Xuân trước
Để ngắm xưa hồng những nét môi .

Mỗi độ Xuân sang mỗi độ già
Bước lần đến mộ cõi đời xa.
Củi khô tứ đại thêm tàn hoại
rước lửa vô thường đốt chẳng tha.

Xuân trong cõi thế, Xuân hằng mộng
Thôi hãy về…cho dạ bớt sầu !
Xuân-Tâm, ấy mới xuân lồng lộng
Tươi cánh mai ... hòai chốn biển dâu....

Thích Tánh Tuệ


Xuân tha hương

(Gửi chị Trúc)

Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm lòng
Ôi, chị một em , em một chị
Giời làm xa cách mấy con sông ...
Em đi giang giở đời mưa gió
Chị ở vuông tròn phận lãnh cung .
Chén rượu tha hương , giời , đắng lắm !
Trăm hờn nghìn giận suốt mùa đông .
Chiều qua ngồi ngắm hoàng hôn xuống
Nhớ chị làm sao , nhớ lạ lùng !

Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
Chị vẫn môi son , vẫn má hồng ?
Áo rét ai đan mà ngóng đợi
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
Cột nhà hàng xóm lên câu đối
Em đọc tương tư giữa giấy hồng
Gạo nếp nơi đây sao trắng quá
Mỗi ngày phiên chợ lại thêm đông
Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết
Một mình em vẫn cứ tay không
Vườn nhà Tết đến hoa còn nở
Chị gởi cho em một cánh hồng
(Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
Một cánh hòa tươi đỡ lạnh lòng ).

Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm lòng
Chao ơi . tết đến mà không được
Trông thấy quê hương thật não nùng !
Ai bảo mắc duyên vào bút mực
Suốt đời mang lấy số long đong !
Người ta đi kiếm giàu sang cả
Mình chỉ mơ toàn chuyện viển vông
Em biết giàu sang đâu đến lượt
Nợ đời nặng quá gỡ sao xong ?
Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm lòng
Tết này , ồ thế mà vui chán
Những một mình em uống rượu hồng
Rượu say nhớ chị thời con gái
Thương chị từ khi chị lấy chồng
Cố nhân chẳng biết làm sao ấy
Rặt những tin đồn chuyện bướm ong ...
Thôi em chả dám đa mang nữa
Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng
Nàng bèo bọt quá em lăn lóc
Chắp nối nhau hoài cũng uổng công
(Một trăm con gái thời nay ấy
Đừng nói ân tình với thủy chung !)
Người ấy xuân già chê gối lẻ
Nên người nong nả chuyện sang sông
Đò ngang bến dọc tha hồ đấy
Quý hóa gì đâu một chữ " đồng "
Vâng em trẻ dại em đâu dám ...
Thôi để người ta được kén chồng
Thiếu nữ hoài xuân mơ cát sĩ
Chịu làm sao được những đêm đông ...
(Khốn nạn , tưởng yêu thì khó chứ
Không yêu thì thực dễ như không )

Chị ơi , tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông !
Thiên hạ " Chi nghinh nam bắc điểu"
Tình đời " Diệp tống vãng lai phong "
Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm lòng
Sương muối gió may rầu rĩ lắm
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
Xuân đến cho em thêm một tuổi
Thế nào em cũng phải thành công
Em không khóc nữa , không than nữa
Đây một bài thơ hận cuối cùng
Không than chắc hẳn hồn tươi lại
Không khóc tha hồ đôi mắt trong
Chị ơi , em cưới mùa xuân nhé
Đốt pháo cho thơm với rượu hồng
Xa nhà xa chị tuy buồn thực
Cũng cố vui ngang gái được chồng
Em sẽ uống say hơn mọi bận
Để hồn về mãi xứ Hà Đông
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng .
Với lá thư này là tất cả
Những lời tâm sự một đêm đông
Thôn gà eo óc ngoài xa vắng
Trời đất tàn canh tối mịt mùng
Đêm nay em thức thi cùng nến
Ai biết tình em với núi sông
Mấy sông mấy núi mà xa được
Lòng chị em ta vẫn một lòng .

Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Cầu mong cho chị vui như tết
Tóc chị bền xanh má dậy hồng
Trong mùa nắng mới sầu không đến
Giữa hội hoa tươi ấm lại lòng
Chắc chị đời nào quên nhắc nhở :
- Xa nhà uống rượu có say không ?

Nguyễn Bính
(Huế tháng chạp năm Nhâm Ngọ 1942)


Xuân vẫn tha hương

Bốn bể vẫn chưa yên sóng gió
Xuân này em chị vẫn tha hương
Vẫn ăn cái Tết ngoài thiên hạ
Son sắt say hoài rượu bốn phương

Em đi non nước xa khơi quá!
Mỗi độ xuân về bao nhớ thương
Mỗi độ xuân về em lại thấy
Buồn như tên lính ở biên cương

Thời chưa gặp đỏ, nằm xuông mãi
Xuông cả ân tình rượu cũng xuông
Trước mặt bút nghiên, sầu tịch mịch
Quanh mình chăn chiếu rộn tang thương

Một thân quán trọ sầu phong tỏa
Ðốt ngọn đèn lên, bóng rợn tường
Ðêm ba mươi tết quê người cũng
Tiếng pháo giao thừa dậy tứ phương

Chị ạ, em không người nước Sở
Nhớ nhà đâu mượn địch Trương Lương
Ðất khách tình dâng hòa mắt lệ
Ôi nhà! Ôi chị! Ôi quê hương!

Từ em lưu lạc ngoài muôn dặm
Một đoạn đường đi một đoạn trường
Cửa quan chẳng mở, đầu Viên bạc
Tri kỷ không ai, mắt Tịch cuồng

Thôn dã từng quen mùi đạm bạc
Thị thành thêm chán miếng cao lương
Vụng tính bỏ rơi đi hạnh phúc
Xảy ra đánh vỡ mất thiên đường

Trăm ván cờ cao, trăm ván bại
Nước người thêm thẹn tiếng mang chuông
Trò đời cúi mặt xem thiên hạ
Thực đáng cười thay, thực đáng thương!

Trọc phú ti toe bàn thế sự
Ðĩ già tấp tểnh nói văn chương
Ðã coi đồng bạc như non Thái
Lại học đòi theo thói Mạnh Thường

Lẳng lơ đi võng, đi tàn cả
Gái chính chuyên kia đứng vệ đường
Ðất đổi hoa màu, nhà đổi chủ
Trâu quên mục tử, ngựa quên chuồng

Thay đen đổi trắng bao canh bạc
Vẽ nhọ, đeo râu mấy lớp tuồng
Trói vo hồn lại ba đồng bạc
Bán rẻ đời đi nửa đấu lương

Chao ôi! Giả dối, ôi mai mỉa!
Sống chật phồn hoa một lũ Mường
Chị ơi, tất cả là vô nghĩa
Chả nhiễu điều nào phủ giá gương

Tay trắng bạn bè đều tránh mặt
Sa cơ thân thích cũng khinh thường
Sông lạnh thấy đâu người gọi gió
Trăng tà tìm mãi kẻ mài gươm

Áo xanh bạc nửa màu sương gió
Xót kẻ ăn nằm trong gió sương
Ðầy vơi tâm sự cùng ai tỏ
Mộng lạnh đêm xưa, chiếu lạnh giường

Quê nhà gối chiếc, thôi rồi kẻ
Chia nửa vầng trăng với dặm trường
Son phấn hững hờ niềm sắt đá
Sông hồ vò võ nỗi yên cương

Chị ạ, duyên em mà chẳng đẹp
Chỉ vì không đọc chuyện Tây Sương
Người yêu buổi ấy lên xe cưới
Cũng khóc cho tròn ý nhớ thương
Khấp như xử nữ vu quy nhật
Lệ có thành sông, chuyện cũng thường

Trò đời chẳng hẹn nhau lần gặp
Ðập nát cho rồi nửa mảnh gương
Duyên mới đẹp lòng người xử nữ
Ðầu sông ai nhớ cuối sông Tương

Tàn lạnh lòng em từ buổi ấy
Vơi tình thôi hết cả tơ vương
Chị ở quê chồng, xuân có đẹp?
Con đò bến cũ có thê lương?

Nêu cao, pháo nổ, trầm thơm ngát
Hoa bưởi, hoa cam rụng ngập vườn
Mưa Xuân rắc bụi quanh làng mạc
Gái lịch, trai thanh chật phố phường

Lá lộc hồ tơ, tay ngọc hái
Sông hồ vò võ nỗi yên cương
Nhưng dù Tết đẹp hay xuân đẹp
Chắc chị chưa hề nguôi nhớ thương

Người đi buổi ấy tàn hoa phượng
Cõi Thục xa xôi mấy dặm trường
Phong ba từ nổi trong đời chị
Tóc rối xuân xanh, má nhạt hường

Qua đò mấy độ sầu sông nước
Dệt mộng bao lần tủi phấn hương
Tháng hẹn chờ rơi cơn lá úa
Ðêm Tần đợi khuyết cái trăng xuông

Chỉ tổ tài cao, trời đất ghét
Một thân oan khổ có trăm đường
Cuối thu mưa nát lòng dâu bể
Ngày muộn, chuông đau chuyện đá vàng

Em thường cầu nguyện thường van vái
Một sớm thanh bình mặt đại dương
Bao giờ em được về quê cũ
Dâng chị bài thơ xuân cố hương

Nguyễn Bính


Thơ xuân

Đây cả mùa xuân đã đến rồi
Từng nhà mở cửa đón vui tươi
Từng cô em bé so màu áo
Đôi má hồng lên nhí nhảnh cười.

Và tựa hoa tươi cánh nở dần
Từng hàng thục nữ dậy thì xuân
Đường hương thao thức lòng quân tử
Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.

Từng gã thư sinh biếng chải đầu
Một mình mơ ước chuyện mai sau
Lên kinh thi đỗ làm quan Trạng
Công chúa cài trâm thả tú cầu.

Có những ông già tóc bạc phơ
Rượu đào đôi chén bút đề thơ
Những bà tóc bạc hiền như phật
Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời
Nhà nhà đoàn tựu dưới hoa tươi
Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy
Một áng thơ đề nét chẳng phai.

Nguyễn Bính


Mùa Xuân Chín

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thì với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng:
"Chị ấy, năm nay còn gánh thóc,
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang..."

Hàn Mạc Tử


Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
‘’Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay’’.

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiêng sầu…

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài giời mưa bụi bay.

Năm nay hoa đào nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên


Ý Xuân

Trời đẹp như trời mới tráng gương,
Chim ca, tiếng hát rộn ven tường.
Có ai bên cửa, ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương…

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành,
Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh.
Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý,
Em đợi chờ ai, khuất bức mành?

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp,
Mắt buồn và rất…rất thanh thanh.
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ,
Em ạ, yêu nhau…chết cũng đành!

Hồ Dzếnh


Hồn Xuân

Ai biết em tôi ở chốn nào?
Má tròn đương nụ, trán vừa cao.
Tiếng mùa về gọi lòng em dậy,
Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.

Ai biết người yêu nhỏ của tôi,
Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi?
Bảo giùm với nhé; em tôi đó,
Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.

Ngực trắng giòn như một trái rừng,
Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương.
Miệng cười bừng nở hàm răng lựu,
Sáng cả trời xanh mấy dặm đường.

Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu,
Tìm em, đi hái lộc xuân đầu.
Trồng đâu chân đẹp tròn như cột?
Em đẹp son ngời như cổ lâu.

Nghe nhịp đời lên, em bỏ anh,
Đua theo xuân nở rộn trăm cành.
Ý mùa cũng rộn trong thân mới,
Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.

Khách qua đường ơi! Em tôi đây,
Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy.
Lòng em hóa cảnh chờ anh gặp,
-Man mác hồn xuân ngọn gió hây.

Huy Cận


Xuân

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu
Đem chi xuân lại gợi thêm sầu?
-Với tôi tất cả như vô nghĩa
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
Với của hoa tươi, muôn cánh rã,
Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

Ai biết hồn tôi say mộng ảo
Ý thu góp lại cản tình xuân?
Có một người nghèo không biết Tết
Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa trẻ thơ không biết khóc
Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran!
Chao ôi! Mong nhớ! Ôi, mong nhớ,
Một cánh chim thu lạc cuối ngàn!

Chế Lan Viên


Vào Xuân

Đi vào nẻo xuân
Gặp đường lụa đỏ
Ai chờ em đó
Mà hoa trắng ngần

Đi vào thanh tân
Như về quê ngoại
Lúa hương đồng gần
Đương thì con gái

Hẹn cưới phân vân
Em nhìn mê mải
Chuồn ngô ngủ mãi
Bờ ao cúc tần

Khép tà áo mới
Em vào đêm xuân.

Hoàng Cầm


Nụ hoa vàng mùa xuân

Anh cho em mùa xuân
Nụ hoa vàng mới nở
Chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy
Chân bước mòn vỉa phố
Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân
Mùa xuân này tất cả
Lộc non vừa trẩy lá
Thơ còn thương cõi đời
Con chim mừng ríu rít
Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa
Đồng ta xanh mấy mùa
Con trâu từ đồng cỏ
Giục mõ về rộn khua
Ngoài đê diều thẳng cánh
Trong xóm vang chuông chùa

Chiều in vào bóng núi
Câu hát hò vẳng đưa
Tóc mẹ già mây bạc
Trăng chờ sau liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh
Cát trắng bờ quê xưa…

Anh cho em mùa xuân
Bàn tay thơm sữa ngọt
Dải đất miền chim hót
Người yêu nhau trọn đời
Mái nhà ai mới lợp
Trẻ đùa vui nơi nơi

Hết buồn mưa phố nhỏ
Hẹn cho nhau cuộc đời
Khi hoa vàng sắp nở
Trời sắp sang mùa xuân
Anh cho em tất cả
Tình yêu non nước này

Bài thơ còn xao xuyến
Nắng vàng trên ngọn cây…

Kim Tuấn


Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu
Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà

Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào

Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân

Bùi Giáng