Truyện thật ngắn



CHIA GIA SẢN

Bố mẹ mất để lại ngôi nhà và một ít gia sản chẳng lấy gì làm lớn. 5 người con xào xáo, tranh giành đòi bán để chia. Cậu Út chưa vợ, bức xúc ra riêng, chỉ xin mang theo hai con chó từng gắn bó từ thời bố mẹ còn sinh tiền.
Chòi lá dựng tạm nơi đồng không mông quạnh- vùng đất còn thưa thớt dân cư; đêm đêm bản đồng ca ếch nhái đan xen tiếng chó tru trăng buồn não nuột.
3 tháng sau, một trong hai con chó đi biệt, cậu Út như mất một người bạn trung thành; con chó còn lại sau nhiều ngày thẫn thờ trông ngóng cũng bỏ ăn rồi chết. Chưa bao giờ cậu Út thấy nghĩa tình của vật nuôi “Chó chết vì… chó!” lại thấm thía như lúc này.


CHUYẾN XE ĐÒ TẾT

Một chiếc xe đò ngày cuối năm sắp rời bến. Nhưng có một băng chưa đủ người, vì có một ông cùi ngồi nên còn hai chỗ không ai chịu ngồi cả. Bác tài lại thương thuyết gì đó với ông cùi, nhưng ông tỏ vẻ bất bình, không chịu. Sau cùng chú lơ xe lại đôi co:
- Ông đi làm tôi mất hết hai chỗ ngồi.
- Việc đó đâu phải lỗi tại tôi, Ông cùi đáp. Người ta không đi mặc họ, tôi đi trả tiền đủ thôi!
Chú lơ cáu lên:
- Ông xuống đi xe khác, tôi cho tiền xe ông!
Ông cùi đáp:
-Tôi cần về nhà, chứ không cần tiền. Nếu ai cũng nói như chú thì tối nay tôi ngủ đâu, làm sao tôi về nhà ăn Tết? Không giải quyết được, tài xế và lơ xe lằng nhằng hoài. Hành khách cũng nhốn nháo. Ngay lúc ấy, một cô hành khách rất "moden" đứng dậy nói:
- Để tôi giải quyết cho!
Chú lơ xoay lại hỏi:
- Chị chịu trả thêm hai chỗ ngồi nữa hôn?
- Không cần! Cô ấy nói. Tôi giải quyết ổn thôi.
Rồi cô đến bên ông cùi và nói:
-Thưa Bác, Bác ngồi sát vô, con ngồi kế Bác là xong!
Cô vừa ngồi bên ông cùi, một người lên ngồi cạnh cô và một người khác đến ngồi ghế cô vừa bỏ trống.


NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

Thằng cháu đích tôn, học lớp 4 hỏi bà nội:
- Hôm nay là ngày bao nhiêu tháng Chạp bà nhỉ? Bà nói:
- 16 tháng Chạp rồi. Còn hơn chục ngày nữa là Tết cháu ạ.
Thằng cháu cất cao giọng gọi bà:
- Bà ơi! Mọi năm khoảng tầm này, cháu thấy người đến tết ông nội rất nhiều. Có hôm người này vừa ra, người khác vào luôn. Đông nhất là vào các buổi tối, trưa và ngày nghỉ thứ bảy, chủ nhật. Sao năm nay người đến tết nhà mình lại thưa thoáng thế ạ?
Bà nhìn cháu vẻ buồn buồn nói:
- Ăn Tết xong, ông nội quyết định nghỉ hưu rồi…


LỜI HỨA

Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó: “Nếu con ngoan, tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ. Ngày lại ngày. cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian.
Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc: “Chú hứa chở con đi chơi…cả năm qua con ngoan…không hư một lần nào…”


HOA HỒNG VÀ MÙA XUÂN

Gần Tết, bọn bạn rủ nhau ra công viên thị xã xem văn nghệ. Xuân ngao ngáo từ chối. Chiếc áo đã cũ rích. Đế giày đã mòn hơn nửa… Ba mẹ không đủ tiền sắm quần áo mới. Xuân thấy năm mới chẳng còn ý nghĩa gì.
Mẹ bảo Yên Xuân ra vườn hái một ít hoa hồng vào cắm. Yên Xuân cắt từng nhánh hoa một cách khó chịu. Những chiếc gai đâm vào tay đau nhói. Tủi thân, cô bạn ném những bông hoa, rưng rức khóc. Mẹ chạy ra, vội vàng bôi thuốc vào tay cô bạn. Rồi mẹ cầm dao, tự cắt cả chục cành hoa gọn gàng, thoăn thoắt. Xuân ngạc nhiên lắm vì những chiếc gai không đâm vào tay mẹ.
- Hoa hồng có gai cũng như cuộc sống có nhiều khó khăn vậy. Khi không thay đổi được nó, tốt nhất là nên chấp nhận nó. Mẹ biết hoa có gai nên mẹ tránh những chỗ bị gai đâm. Cuộc sống có những điều không hài lòng thì mình tránh không nghĩ đến nó. Khi con nhìn mọi thứ tích cực hơn thì cái gì đối với con cũng đẹp cả.


ƯỚC MƠ NGÀY TẾT

Năm cũ sắp qua đi để rồi một cái tết đang đến gần. Hình như đây cũng là một cái gì đó, hay là một chút sắc màu cho cuộc sống của những đứa trẻ sống dưới gầm cầu:
Một đứa hỏi:
- Tết này mấy đứa có dự định gì không?
Tiếng nhao nhao của đám trẻ làm rộn ràng cả khu gầm cầu, đứa nào cũng muốn thỏa sức để những giấc mơ của mình được bay lên, dẫu cho là mơ hồ.
- Tao muốn được có quần áo mới, được đi đây đó diện cùng mọi người.
- Còn tao thì muốn được ăn một bữa thật thịnh soạn trong những ngày này.
- Còn em muốn được dắt tay ba mẹ dạo quanh chợ hoa, quây quần bên nhau cắt chia những mẩu bánh chưng thơm lừng.
Cả đám lao xao với những lời tâm sự trẻ thơ, đôi chút xen lẫn giọt nước mắt tủi hờn âm thầm lăn nhẹ len vào cõi lòng tái tê.


HOA TÀN MÀ LẠI TƯƠI

Hôm 30 tết, Thiếm Sáu đạp xe chạy ngang nhà thờ, thấy có bà già đứng ôm một mớ bông. Thấy lạ, Thiếm Sáu ghé lại hỏi:
- "Bà bán hay mua mà đứng đây?"
- "Bán, mà không ai mua cả!"
- "Sao bà không đem lại chợ hoa bán, để đây ai biết mà mua?"
- "Lại chợ bán gì được! Hoa người ta tươi tốt , còn của mình thì xấu hơn! Ở đây bán cầu may. Nhà có trồng ít bông để cúng nhưng tết túng tiền nhổ một mớ bán, mua đồ về cúng ông bà. Cô làm ơn mua giùm tôi đi!"
Thấy hoa kém tươi, không muốn mua nhưng muốn giúp bả nên Thiếm Sáu nói:
- "Bà cần bao nhiêu tiền? Tôi giúp cho bà mua đồ về cúng."
- "Không, tôi không dám nhận tiền cô đâu. Cô mua giúp giùm tôi cám ơn lắm!"
- "Thôi được, bà bó hoa lại đi. Bà định bao nhiêu tiền con trả đủ cho."
Đem hoa về nhà, Thiếm Sáu bảo mấy đứa nhỏ thay hoa cũ, chưng hoa mới mua. Mấy đứa cười ngất:
- "Hoa cũ còn tươi hơn hoa của bà nữa!"
- "Kệ thay đi, hoa này kém tươi nhưng mới mua."


MẸ LÀM RA TẾT

Tết bắt đầu đến từ ngoài tháng Chạp, khi gió mùa se lạnh về, mẹ phơi vải hoa mới ngoài bờ rào, màu áo hoa chúm chím hồng sưởi ấm ngày giá lạnh và báo hiệu 1 mùa mới đã về!
Tết bắt đầu đến khi mẹ mang sàng măng lưỡi lợn vàng tươi phơi trên sân nắng. Miếng Măng khô vàng cong, thơm nồng mùi hăng hắc của đất trộn lẫn mùi lá tre khô.
Tết bắt đầu khi mẹ chọn mua nếp hoa vàng, nếp ngỗng. Mẹ ngồi tẩn mẩn chuốt lạt tươi và lựa từng bó lá dong xanh. Tết bắt đầu vào rằm tháng Chạp khi mẹ tỉ mỉ lặt từng lá mai của cội mai già ngoài hiên, miệng không ngớt phàn nàn năm nay mưa trễ, nắng to sợ Mai ưa nắng sẽ nở hết trước Tết.


TẾT

Tết năm kia, bố mẹ già tất bật nhặt lá mai, trang hoàng nhà đón chờ con cháu.
Chợt xe bưu phẩm dừng trước cửa, người ta ôm vào đủ loại quà kèm bưu thiếp “Bố mẹ ăn Tết vui vẻ, sang năm chúng con sẽ về”.
Tết năm sau lại hăm hở dọn nhà. Lại xe đỗ cửa. Lại quà ngổn ngang. Và lời chúc quen thuộc. Tết năm này, con cháu về, thấy nhà mình thiếu Tết. Cây mai nguyên lá. Mái nhà xanh rêu. Quà năm cũ còn nguyên, vương bụi. Thế mà bố mẹ rưng rưng: “Năm nay có Tết rồi!”.