Xem tiếp Thơ1 | Xem tiếp Thơ2 | Xem tiếp Thơ3



TÌNH KHÚC THÁNG BA

Tháng ba bao giờ cũng có mưa bay
Nhớ rét nàng Bân gió về trên phố
Hoa cải ven sông hanh vàng nỗi nhớ
Qua rồi mùa xuân lòng vẫn nhớ nhà.

Có lần em về ngang qua tháng ba
Xao xác sông Trà qua mùa nước lũ
Nằm ngủ ven sông con thuyền bến cũ
Nhớ cánh chuồn chuồn thuở mới tập bơi.

Chuồn chuồn bây giờ chắc mãi rong chơi
Đâu nhớ ngày xưa đã từng cắn rốn
Cô bé ngày xưa sau nầy đã lớn
Sóng dập gió vùi khi đã biết bơi.

Tháng ba tuổi thơ thả gió lên trời
Theo cánh diều bay về miền mơ ước
Nổi nênh lục bình lang thang sông nước
Đời như cánh bèo chìm nổi long đong.

Tháng ba qua rồi anh có về không ?
Em ở phương này dư thừa tuyết trắng
Gió lạnh bốn bề lấy gì che chắn
Nắng phía kia có ấm bên nầy ?

Vượng Hoài Uyên


KỶ NIỆM VƠI ĐẦY

Kỷ niệm cũ vơi rồi, tình níu lại
Năm ngón tay nắm lại một bàn tay
Cho tuổi hồng lãng đãng ở quanh đây
Đôi cánh nhỏ theo bầy về gõ cửa.

Ôi quá khứ,cuộc tình xanh mới nhú
Kết thành thơ,thành nhạc mộng đêm qua
Cỏ Thiên Đường chỉ có bước đôi ta
Vai sánh vai đóa hôn đầu hé nụ.

Bát ngát trăng sao, đêm thầm cửa ngỏ
Phả hương bay tóc rối mộng tinh khôi
Em thật gần mà nhớ đã không nguôi
Bướm trắng,hoa vàng,tường vôi,lớp học.

Mùa phượng đỏ bỗng dưng buồn muốn khóc
Chiều Thu qua xao xác lá sân trường
Sắc phai rồi, ôi sắc áo người thương
Tuổi học qua rồi…qua dần tuổi lính.

Ngày tháng đong đưa mộng thầm gãy cánh
Em trở về đông lạnh giấc mơ xanh
Kỷ niệm đầy vơi bồi hồi chợt tỉnh
Nắng sân trường thành chuỗi hạt long lanh.

Hoàng Xuân Sơn


XUÂN TỚI VỚI TA

đã chẳng còn ai trên cố xứ
cho ta rót bớt nửa ly đầy
mấy năm bệnh hoạn cam chừa rượu
cũng hiếm hoi dần những bữa say

đầu xuân quẩn trí không còn bạn
cái lạnh ùa theo gió lạc đường
buộc buổi chiều cùng ta đối ẩm
ngùi ngùi hơi rượu chảy trong xương

vẫn chỉ là em trời phố cũ
năm năm trôi nổi tình không may
chẳng lẽ mời em ngồi lại nữa
để sớt chia cho cái lạnh này?

nên chỉ là ta ôm hết gió
cúi đầu nói để cúi đầu nghe
mấy năm bệnh hoạn cam chừa rượu
mà cảnh đời nghiêng ngả thế kia!

sương cứ mù lên hiên mái dột
là bay đôi chiếc đụng vai người
quê nhà đây - bỗng đau con mắt
mờ tỏ mùa xuân tới với ai?

Hoàng Lộc


QUAND LES ANS S'ADDITIONNENT

Le coin de la rue est deux fois
plus loin qu’auparavant !
Et ils ont ajouté une montée que
je n’avais jamais remarquée.
J’ai dû cesser de courir après l’autobus,
Parce qu’il démarre bien plus vite qu’avant.
Je crois que l’on fait les marches
d'escaliers bien plus hautes
que dans notre temps !
L’hiver le chauffage est beaucoup
moins efficace qu’autrefois !
Et avez-vous remarqué les petits caractères
que les journaux se sont mis à employer ?
Les jeunes eux-mêmes ont changé !
ils sont bien plus jeunes que
lorsque j’avais leur âge !
Et d’un autre côté les gens de mon âge
sont bien plus vieux que moi.
L’autre jour je suis tombée sur
une vieille connaissance; elle avait
tellement vieilli qu’elle ne
me reconnaissait pas !
Tout le monde parle si bas qu’on
ne comprend quasiment rien !
On vous fait des vêtements si serrés,
surtout à la taille et aux hanches,
que c’est désagréable !
Je réfléchissais à tout ça
en faisant ma toilette ce matin.
Ils ne font plus d’aussi bons miroirs
qu’il y a 40 ans …

Auteur inconnu

Bản dịch tiếng Việt

CHỢT THẤY TUỔI GIÀ

Góc đường đó, mỗi ngày tôi qua lại
Bỗng hôm nay sao thấy xa lạ thường
Xa gấp đôi còn thêm một con dốc
Con dốc này ai đắp từ bao giờ?

Chuyến xe buýt hôm nay sao vội vã
Tôi ngẩn ngơ không kịp chuyến xe chờ
Những cầu thang hình như cao hơn trước
Cao rất nhiều so với buổi hôm qua

Mùa đông giá năm nay sao rét quá
Lò sưởi không còn đủ ấm tấm thân
Tờ nhật báo giờ đây sao khó đọc
Hàng chữ nhạt nhòa nhỏ xíu lăng quăng

Những thanh niên bây giờ trông thanh lịch
Họ trẻ hơn tôi so với tuổi cùng thời
Và những người cùng trang lứa với tôi
Trông lẩm cẩm và già hơn số tuổi

Bỗng một hôm gặp người yêu dấu cũ
Rất sững sờ khi gặp lại người xưa
Anh nhìn tôi như nhìn người xa lạ
Hai đứa ngỡ ngàng ngơ ngác xót xa !

Xung quanh mình ai cũng thầm nói khẽ
Cố lắng nghe không hiểu họ nói gì?
Áo quần bây giờ mỗi ngày mỗi chật
Bệnh béo phì chậm chạp đến thăm tôi

Sáng nay, soi mặt trong gương
Thấy mình không phải là mình năm xưa
40 năm trước xuân thì
Bây giờ ta đã nhạt nhòa như sương

Tôn Thất Phú Sĩ phỏng dịch


MÀU THỜI GIAN

Mẹ ạ, Tết này con già lắm
Già hơn cả Mẹ thời mới sang
Con mang tóc trắng mình ra nhuộm
Ngỡ là mình nhuộm được thời gian

Thời gian có màu không hả Mẹ
Sao mỗi người nhìn thấy khác nhau
Hay tại chúng ta đều loạn sắc
Nên thời gian luôn phải thay màu

Chùm hoa ngày Tết sao mà đẹp
Màu nào cũng giấu được nỗi buồn
Dưới cánh hoa có giọt nước mắt
Vẫn ngọt ngào gọi khẽ “Quê Hương”

Nén nhang ngày Tết sao mà thơm
Khói bay vào mắt làm mắt buồn
Mắt buồn nhưng chỉ ngân ngấn lệ
Tuổi con đã hiểu lệ như sương

Sương rồi cũng sẽ tan theo nắng
Tóc theo mây trắng bay bạt ngàn
Mẹ ạ, Tết này con già lắm
Biết là không nhuộm được thời gian.

Xuân Nhâm Dần- 2022
Trần Mộng Tú