TRUYỆN THẬT NGẮN



Xem Truyện Thật Ngắn 1 | Xem Truyện Thật Ngắn 3


Bà nội

Ba và chú giận bà nội nên bà phải ở riêng một mình trong căn lều nhỏ. Hàng ngày, tôi mang cơm ra cho bà. Ngày đó, tôi đã chín tuổi nhưng vẫn bắt bà phải đút cơm.
Năm sau, bà bị bệnh gan, cái bụng chướng lên. Tôi mang cơm ra cho bà nhưng ba tôi không cho, thấy ba tôi xách cơm vào, bà hỏi:
- Thế thằng Cún đâu?
- Tôi không cho nó mang cơm sang nữa, sang đây bà đút cơm cho nó, nó bị lây bệnh thì sao, bệnh gan là hay lây lắm.
Bà không nói gì, chỉ im lặng xúc vài miếng cơm.
Hơn một tuần sau, bà mất.


Nghĩa tình

Bố bị tai biến mạch máu não, nằm liệt giường. Em phải xin nghỉ việc để về nhà phụ mẹ chăm sóc bố. Hơn năm sau, bố mất. Em lại phải đi làm xa kiếm tiền gởi về cho mẹ trả nợ nần, thuốc men. Mãi bươn chải vì chén cơm manh áo, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình.
Anh hai giục mẹ bán nhà ra ở với ảnh, có dâu có cháu cho vui tuổi già. Ngày về căn nhà ngày xưa đã đổi chủ, em chỉ còn biết khóc.


Tặng cho nhau nụ cười

Giữa trời mưa tầm tã, tôi bị lạc đường. Ông già đạp xích lô chừng 50 tuổi, cố ghé tai, nghiêng người từ trong hiên, nhắc lại hơn một lần chỉ dẫn nhiệt tình. Nói lời cám ơn, tôi nghe rõ tiếng nói với theo: “Vâng, chào cô”, và ông già ấy cười rất tươi. Nụ cười của người đàn ông da sạm màu,với cái thân gầy gò ấy cứ làm tôi vui mãi, suốt trên quãng đường dầm mưa về đến nhà.
Nụ cười ấy khiến tôi ngẫm ra rằng, không cứ người dân Sài thành nào cũng lạnh lùng, vô tâm như bạn bè vẫn nói. Ngày hôm đó, mưa to, thưa khách, nhưng ông già ấy vẫn cười, như một thói quen phải thế! Ông khiến tôi không khỏi nhớ tới nụ cười của bà cô hàng xén răng đen, với nụ cười khó quên ngày nào và cả tiếng cười ròn tan lẫn những giọt mồ hôi lã chã của anh thợ nề giữa trưa hè.......


Vết chai

Có thằng nhóc cứ đêm đến, ba nó đi dạy về là má bắt ngồi bóp chân cho ba ngủ. Nó chỉ thấy đó là chuyện bắt buộc phải làm nên cũng không vui vẻ gì cho cam.
Năm 20 nó đi học xa nhà, ra đời đi bưng bê được vài năm. Nó làm đến tối mịch, đêm về tay chân nhức mỏi, sờ lại gót chân thấy bắt đầu hơi chai.
Nó thẫn người, ngồi nghĩ đến hồi còn ngồi cạnh giường nhăn nhó bóp chân cho ba, sực nhớ gót chân ông đã chai khô đến nứt nẻ qua bao năm nuôi nó khôn lớn



Tim

Người đàn ông đó lại đến, đặt một vòng hoa trên mộ cô gái trẻ có đôi mắt u buồn. Năm nào cũng vậy, anh đến nơi này và gửi tặng cô một vòng hoa ly trắng, loài hoa mà lúc còn sống cô thích nhất.
Lúc ra về, anh ghé vào chỗ bác bảo vệ nghĩa trang, gửi cho bác ít quà và nói: Cảm ơn bác vẫn chăm sóc cho cô ấy.
Bác bảo vệ cười hỏi: Mà anh là gì của cô ấy mà năm nào cũng đến viếng thế?
Cháu … không là gì cả. Cô ấy đã hiến tim cho cháu.




CHUỘC LỖI

Một người đàn ông gặp nhiều khó khăn trong đời sống vợ chồng đến thỉnh ý kiến Thiền Sư. Ngài phán bảo ông: "Bạn hãy tập lắng nghe vợ mình"
Ông ta ghi nhớ trong lòng lời chỉ bảo của Thiền Sư và một tháng sau, ông trở lại nói rằng đã tập lắng nghe từng lời vợ nói.
Với một nụ cười, Thiền bảo: "Giờ đây bạn hãy trở về nhà và lắng nghe từng lời mà vợ bạn không nói."


Ô sin

Chị thuê nó sau khi sinh thằng cu thứ 2. Con bé ngày mới vào gầy gò hom hem nhưng đảm việc. Lau nhà cửa, trông em, nấu nướng ..chẳng chê nó được việc gì. Năm nay thằng ku lên ba, vài hôm nữa là đi trẻ. Nuôi thêm một miệng ăn bây giờ không có khó khăn gì, nhưng nuôi để làm gì? Chị đắn đo về việc cho con bé nghỉ việc .Hai hôm nay lần lữa định nói mà không biết lựa lời sao cho phải. Dù sao nó cũng như một thành viên gia đình này rồi . Cứ nghĩ đến thằng cu và nó quấn quýt là chị lại ngần ngại. Con bé hình như đoán được suy nghĩ của chị , chiều tối nó bỏ cơm , ngồi ôm thằng cu , nước mắt ngân ngấn. Trưa, chị đi làm về, trên bàn có miếng giấy, nét chữ nguệch ngoạc:
“Cháu về quê cô ạ , cháu xin lỗi đã không chào cô . Cháu nhờ cô dùng tiền lương tháng này của cháu mua cho em một món quà . Cô đừng lo cho cháu , cháu đã có tính toán rồi , cháu chào cô!”
Chiều thằng bé đi học về, dáo dác quanh nhà tìm… Chị khóc, vội bế con ra bến xe mua vé về một miền quê nghèo


Đồ chơi mới

Trời mưa. Mẹ bắt nó đi đổ rác. Nó có hai em, sinh đôi và nghịch như quỷ sứ. Chúng nó còn được chiều, đồ chơi nhiều đến chật nhà. “Con gấu cũ lắm rồi, vứt đi!”. Ừ, thì vứt đi. Nó nhếch môi cười. Khổ thân mày rồi gấu à, bị vứt đi đúng hôm mưa rét thế này…
Nó đặt con gấu lên nắp thủng rác vì không nỡ ném nó vào trong. Vừa ngoảnh mặt quay đi thì tiếng phanh xe đạp rít bên tai nó; một chị lụp xụp trong chiếc áo mưa ướt đầm tấp xe đạp vào đống rác, hai bên ghi đông lủng lẳng bao tải to những thứ chai lọ linh tinh…
– Em, con gấu vứt đi à? Cho chị được không?
– Chị cứ lấy đi ạ…
Những giọt nước mưa lạnh chảy ròng ròng làm môi chị tím lại, nhưng chị cười rạng rỡ:
– Hay quá, giặt lại và khâu vào tí thôi… Tết này con bé có đồ chơi mới rồi!
Ừ, đồ chơi mới… Sao có giọt nước mưa chảy xuống môi nó lại nóng và mặn chát thế này………?



MIỆNG LƯỠI THẾ GIAN

Nhà cô Minh ở trên đồi. Cô bán hàng xén, ngày ngày đưa xe hàng xuống, đẩy xe hàng lên trông thật cực khổ
Một hôm tôi và bố gặp cô Minh đang đẩy xe hàng lên đồi giữa trưa nắng chang chang. Cô trông như thể sắp ngất. Tôi bảo bố: “Bố ơi, bố giúp cô Minh đi”. Bố nhìn cô Minh, nhìn tôi rồi nói: “Cô Minh đẩy xe lên đồi khổ một. Bố đẩy xe giúp cô, cô sẽ khổ mười”.
Lúc đó tôi mới mười một tuổi, cứ thắc mắc trong lòng vì sao bố lại nói như vậy. Mãi về sau khi cũng giống như cô Minh, góa chồng, ở vậy, phải chịu đựng nỗi khổ vì lòng ghen và miệng lưỡi thế gian, tôi mới hiểu lời bố nói dạo đó.


Quà quê

Đã lâu nó mới có dịp về quê, nơi anh hai gắn bó cả thời thơ ấu. Ngày cuối cùng, bà con xúm xít tiễn nó bằng một bao to nặng trĩu: đậu phộng, dừa già ngào đường, bánh tráng. Nó nghĩ:
- Trời, anh hai giờ đâu có thiếu món gì, nói chi mấy thứ này.
Nghĩ vậy nên nó tính bỏ lại ở bến xe.
Anh hai đón nó, mắt sáng lên khi thấy những món thuở nhỏ anh mê thích. Nó giật mình:
- Suýt nữa mình đã vứt niềm vui của anh ở dọc đường.


Bên sân

Một khung trời vàng rơm. Chút nắng cuối cùng hắt qua cửa. Nhà tôi buổi chiều tà. Lũ trẻ chăn trâu chúng tôi thường tụ tập lại dàn trận đánh nhau. Nó ngồi co ro run rẩy tội nghiệp. Bệnh tim của nó đã cướp mất quyền làm trẻ con như những đứa trẻ cùng xóm, dù chỉ trong một trận đánh giả. Nhà nó nghèo lắm, nhưng nó ngoan, nó luôn
bảo với chúng tôi về lời dặn của mẹ nó:
- Khi nào mẹ có tiền chữa bệnh cho con, rồi con hãy chơi cùng chúng nó.
Chiều vàng. Nắng sắp tắt. Mẹ nó thẫn thờ ngồi bên bát nhang. Tôi cay sống mũi, thế là bên sân nhà tôi không còn một đứa trẻ thèm thuồng chăm chú nhìn chúng tôi dàn trận nữa.


Tro Ấm

Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực.
Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào chuẩn bị bữa cơm, châm sẳn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn:
"Ông ơi vào ăn cơm"
Cả nhà tôi đều im lặng.
Ông nội đã mất 20 năm rồi!


Thì thầm lời mẹ

Lúc nhỏ chị được mẹ chăm sóc rất chu đáo so với các anh em trong gia đình bởi vì chị có nét giống bà ngoại nhiều nhất.
Không hiểu mẹ, chị càng ngày càng ngỗ nghịch và nhõng nhẽo. Mẹ bảo "rồi nó sẽ đổi tình" .
Theo năm tháng chị đi lấy chồng, mẹ lại nghẹn ngào tự an ủi "rồi nó sẽ về thăm mình mà" .
Và rồi khi mẹ không còn nhìn rõ để trông ngóng chị nữa, mẹ lại bâng quơ thở dài: "Chị tui bây chỉ được cái nét mặt là giống bà ngoại bây thôi..."


CHỊ ƠI!

Ngày xưa, bố mẹ đi làm từ sáng sớm đến tối mịt đi về. Chị phải chăm sóc em thay mẹ. Trưa, dắt em đi học, trời nắng. Chiều, trời bất chợt đổ mưa. Chị mượn được một cái áo mưa nhường em mặc.
Mẹ về, thấy chị ướt như chuột lột, ngỡ chị tắm mưa, đánh đòn.
Chiều nay, trời cũng bất chợt đổ mưa, em co ro tránh mưa dưới mái phố. Có ai nhường áo cho em mặc như chị ngày xưa không? Chị ơi!


Gửi Ba

Ba ơi! Hôm nay con làm cơm. Lăng xăng bày biện . Vậy mà Ba chẳng khen .Khen như ngày nào mỗi khi con gái Ba thi đậu
Từ ngày Mẹ mất, con sống khép mình, không còn vui vẻ như ngày trước Cứ mỗi lần nhìn di ảnh Ba , di ảnh Mẹ, nước mắt con chảy không ngừng.Nhà thì trống vắng, lạnh lẽo vô cùng, nó khiến con nhớ Ba, nhớ Mẹ nhiều
Hôm nay tới ngày giỗ Ba
Câu Nam Mô. Lời kinh kệ . Con muốn gọi Ba về..Bát cơm cúng Ba. Lòng con đau buốt Cây hương Ngọn khói . Con đợi Ba về


Thân cò lặn lội

Cô gái còn rất trẻ, vai gầy guộc. Con thuyền nan mỏng như vầng trăng lưỡi liềm tròng trành, chênh vênh. Cô gái lội xuống nước ướt nửa người, dùng cào cào ốc, rồi đổ vào cái rổ. Rồi sàng, rồi đãi, đổ ốc vào bao. Rồi lại xuống thuyền … Miệt mài tới khi nắng lên đỉnh đầu thì bao ốc đã đầy. Cô gạt mồ hôi, chèo thuyền đi xa…vai gầy tan trong sương gió.


Khờ

Xóm tôi có một đứa con gái ít nói chậm chạp, theo người ta thì nó bị bệnh khờ. Nó không học được, không thể làm nổi một bài toán đơn giản, nên chỉ ở nhà dọn dẹp, giặt giũ. Ngày mẹ nó chết, các chị nó vẫn liếc ngang liếc dọc, khóc lóc một cách hời hợt. Riêng nó quỳ yên lặng trước xác mẹ mấy ngày trời, cầm tay mẹ mà nước mắt đầm đìa. Tôi tự hỏi giữa nó và những anh chị kia, ai khờ hơn ai.


BỘ LƯ ĐỒNG

Ở vùng ngoại ô , khi còn làm ăn được , vợ chồng tôi sắm được bộ lư đồng .
Cứ mỗi cuối năm , chồng tôi đem ra chùi bóng loáng và đặt lên bàn thờ coi hãnh diện lắm .
Cuối năm nay , vợ chồng tôi lòng rối như tơ vò , không biết xoay tiền đâu ra ăn tết .
Chiều 28 tết , vét nốt tiền trong nhà , tôi đi mua được 3 ký gạo và 2 chai nước tương .
Về đến nhà , chồng và 3 đứa con đang hả hê sắp nào bánh , nào mứt ra bàn . Nhìn lên bàn thờ , thấy bát hương và 2 chân đèn bằng đất .


CON GÁI RƯỢU

Hồi bé, ba cô con gái đều quấn quýt, tranh giành để được bên cạnh cha. Cha cưng con gái, trìu mến gọi là gái rượu. Không như kiểu trọng nam khinh nữ ở quê bấy giờ.
Trẻ sợ cha, già sợ con. Vậy mà lúc nhỏ con gái không sợ cha. Giờ cha già, cha lại sợ con. Cha tâm sự với hàng xóm: Sợ nhất mấy cô con gái, về lúc nào là chúng nó hoạnh họe, bắt ép ăn uống, mà tuổi già có ăn được bao nhiêu nữa đâu...
- Cha già rồi, gầy gầy cho khỏe! Lúc nào cha cũng bảo vậy.
Hồi bé, thỉnh thoảng ba gái rượu giành nhau kỳ lưng cho cha. Cha con cười nắc nẻ. Giờ trái gió trở trời, cha nằm liệt một chỗ, con gái tắm cho cha, nước mắt vòng quanh vì cha gầy quá.
Vết sẹo từ mảnh bom hồi cha ở chiến trường lại trồi lên, tấy đỏ.


THỞ LÀ HẠNH PHÚC

Một người đi xe bị tai nạn đâm xuống ruộng, lật chỏng bánh lên trời. Ruộng cấy, nước không sâu lắm, nhưng xe bị lún xuống bùn, hành khách lúng túng trong xe. Nhờ nhóm thợ cấy gần đó ùa lại tiếp cứu. Những người cứu ra sau đều bị ngộp thở, bất tỉnh phải hô hấp nhân tạo. Riêng người đó được kéo để nằm trên bãi cỏ, chưa kịp làm hô hấp.
Anh nằm một hồi tự nhiên thở khì được một cái, anh nói: "Nó khỏe lạ thường, chưa từng có!" Anh nằm yên thật lâu để thở cho đã! Từ nhỏ đến giờ mình thở hoài mà không thấy nó quý và sung sướng như vậy! Nay mới cảm nhận được.
"Thở là hạnh phúc" rồi!


Đừng biết buồn

Hai chị em đã có gia đình. Chồng chị làm ăn khá giả. Nhà chồng em nghèo khó. Ngày giỗ cha, em lật đật mang con về nhà từ bữa trước, thức khuya dậy sớm đi chợ nấu ăn. Tới giờ cúng vợ chồng chị mới về, cả nhà mừng rỡ.
Xong đám, người nhà chuẩn bị quà cho chị một giỏ bánh trái ngon lành, còn giỏ cho em là mấy món đồ ăn còn lại. Chiếc giỏ nhỏ mà bước chân em nặng trĩu. Nghèo thì đừng biết buồn...


GIÓ SÔNG QUÊ

Gió thổi từ bờ sông, mát rượi. Hôm nay, em gái thoát ly, ngoài bắc vừa về, Hiền lúc lắc ra sông xách nước cho nó tắm. Nắng nôi, dễ đến gần hai tháng không có giọt mưa, giếng làng trơ đáy.
Nhà có năm chị em, Hiền là chị cả, bị dị tật ở chân. Mẹ mất sớm, Hiền bỏ học, trở thành mẹ của lũ em. Rồi cơ cực lớn lên, đàn em thoát ly làm cán bộ, công nhân trong nam, ngoài bắc. Cứ như vậy, Hiền lam lũ nuôi em quên cả đời mình. Mỗi lần con cái về đông đủ, cha già lại nhìn chị, khóc không thành tiếng.
Hiền vẫn thập thễnh xách nước cho em tắm, như là cái việc tự nhiên lâu nay chị vẫn làm.
Gió vẫn thổi từ bờ sông, mát rượi.


CHA

Cha ở quê ra tận Thủ đô thăm con gái. Mệt mỏi nên con toàn cáu với cha: Hỏi gì rõ lắm, sao lại đi chậm thế, ở trong nhà việc gì phải mặc lắm áo thế...
Sáng nay, đưa cha ra bến xe về quê. Trên đường về, nước mắt con gái chảy dài. Cha cưng con nhất nhà, đi đâu cũng dắt theo. Nhớ ngày cha chở con đi thi bằng xe đạp, dễ đến 20 km, con béo cha gầy, cha gò lưng, mồ hôi nhễ nhại. Trưa ra ăn phở, cha nhặt hết thịt bò qua bát cho con.
Ra trường đi làm, có lần con bị móc túi, cha vay mượn lặn lội đưa ra cho con. Con vô tư nhận đâu biết phải mấy tháng sau cha mẹ mới trả hết nợ. Quá nửa cuộc đời, con vẫn vô tư đón nhận tình thương của cha.
Chạy xe mà mắt con nhòe nước. Thấy mình mãi kém cỏi, cha ơi!


BỐ THÍ….

Đang ăn phở với tôi trong quán . Một bà cụ già hành khất ốm nhom bước đến xin bố thí . Nó móc túi lấy tờ 5 ngàn định cho , xong nghĩ sao hắn nhét lại vào túi và nói với cụ già :
-Cụ đã ăn gì chưa ? Con mời cụ tô phở nhé !?
Cụ già gật đầu , hắn mời bà cụ ngồi và gọi một tô lớn trị giá 50 ngàn cho cụ .
Tôi hỏi :
-Sao mày không cho tiền bà cụ 50 ngàn phải hơn không ?
Hắn vẫn đang cắm cúi húp phở , không ngẩng đầu lên trả lời tôi :
-Bà ấy có thể xin được một ngày nhiều hoặc ít hơn 50 ngàn từ nhiều người . Nhưng bà ấy sẽ không bao giờ biết được hương vị thơm ngon của một tô phở trị giá 50 ngàn , trong suốt cuộc đời lang bạt còn lại của bà ấy !?...
Tôi lặng lẽ không nói thêm gì ?...



Tô cháo

Ngoại bị tai biến liệt nữa người, già móm mém ăn uống khó khăn, vả lại không còn biết ngon miệng.Mẹ bầm thịt nấu cháo nhưng ngoại lừa thịt không ăn . Sợ Ngoại ăn không đủ chất, mẹ cằn nhằn, đôi khi bực bội, rầy rà Ngoại.
Bận bịu cơm áo gạo tiền chạy ăn từng bữa, Mẹ vẫn sắp xếp tắm cho Ngoại mỗi ngày. Chiều nay thấy kiến bu Ngoại, Mẹ vội cởi đồ tắm cho thì phát hiện phần thịt vo tròn Ngoại lừa ra giấu trong túi áo.
Ngoại vẻ mặt biết lỗi: "Má sợ ăn hoài con phải đở bô nhiều...sức con mà cứ phải khiêng nặng ....tội con quá ...."
Mẹ nghẹn ngào.


Buổi Sáng Ra Vườn

Sáng sớm ra vườn, thấy một con ốc hưởng ánh nắng mặt trời ở tuốt ngọn cây hoa hồng đầy gai, chị phục nó quá không nỡ giết. Lại thấy con sâu róm đen thui to bằng ngón tay đang vội vã bò đi, nghĩ đến một ngày đẹp trời nó lột xác thành con bướm tuyệt sắc, chị để nó yên. Buổi chiều, bà chị dẫn về mấy đứa con nít giỡn như quỷ. Chị định la, bỗng nhớ chúng sẽ trở thành người lớn nay mai. Chị mang bánh mời chúng. Ánh mắt chúng đầy vẻ vui mừng biết ơn.

Nhánh Rong


Ăn Mày

Phố chiều , những dòng người đủ chủng loại xe cộ chen nhau mắc cửi . Vỉa hè , một lão ăn mày ngồi co ro , bộ quần áo lỗ chỗ những mảng thông gió . Khách bộ hành ngang qua đều lách đi qua lão , chun mũi vẻ khinh miệt và ghê tởm ... Chú bé loắt choắt .. cái xắc thì to . Bé vùa đi học về , năm nay bé vừa vào lớp 1 . Bé đi về phía ông già , dợm bước dường như sợ hãi .
Rồi bé rón rén lại gần , vòng tay nhìn cụ già " Cháu chào ông ạ " .
Lão ăn mày ngẩng đầu cười , nụ cười tươi như những chồi non nhú trên thân bàng , dẫu mùa đã sắp sang Đông ..


CƠM

Cô bé rón rén lại gần quầy bán cơm.
- Cô ơi cô cho con xin 1 chén cơm được không? Bữa nay mẹ con bệnh, không đi làm được, con không có tiền mua cơm...
- Không có tiền thì biến đi!
Ngày hôm sau cô bé lại tới, gương mặt rạng rỡ hơn hẳn.
- Cô ơi cô bán cho con 3 ngàn cơm nha!
- Có mỗi 3 ngàn thì biến đi, ai bán 3 ngàn cơm cho mày!
Cô bé nấc nghẹn, bàn tay cùng mấy tờ bạc lẻ run run...
- Dạ con tưởng... chỉ cần có tiền là sẽ mua được cơm...



Nhân quả

Chàng đẹp trai, học giỏi, làm thầy giáo đệ nhị cấp nhiều trường trung học ở Saigon. Học trò biết chàng đã có vợ, cũng là cô giáo, nhưng vẫn say mê ông thầy có giọng nói Bắc kỳ quyến rũ. Đàn bà có chồng cũng chạy theo chàng. Đến tuổi thất tuần mà trông chàng vẫn đẹp, vẫn hào hoa.
Rồi chẳng yêu say đắm cô học trò cũ nên quyết định về nhà bỏ vợ đề cưới cô. Bà vợ già khóc lóc cũng không làm chàng thương tiếc 40 năm chồng vợ. Cầm tờ giấy ly dị trong tay trở về Cali tim nàng thì " bây giờ chim đã bạt ngàn...". Chàng ngậm ngùi trở về căn nhà cũ. Cộng đồng không nhìn , suôi gia không ngó mặt, con cái hết kính yêu.
Chàng thấy luật nhân quả hiển hiện. Trước kia đã từng gieo gió, đã làm tan nát cuộc đời bao nhiêu cô nữ sinh ngây thơ, đã phá hạnh phúc biết bao gia đình. Bây giờ chính hạnh phúc của mình những ngày còn lại cũng bị phá tan !!


Tiền

Con kiếm tiền cho Ba nè!
Đứa con 4 tuổi xoè tay đưa tôi 2.000 đ.
Hỏi con tiền đâu có?
Con trả lời lấy của bạn.
Tôi tức giận la con như vậy là ăn cắp, xấu biết không?
Con vừa khóc vừa nói:
Con kiếm tiền đưa Ba để Ba ở nhà chơi với con.
Mãi mê lo kiếm tiền lo cho con và gia đình, tôi cứ nghĩ như thế là đủ. Đến khi ôm con vào lòng tôi mới cảm nhận được con tôi đang cần gì.


Hoa Tàn Mà Lại Tươi

Hôm 30 tết, Thiếm Sáu đạp xe chạy ngang nhà thờ, thấy có bà già đứng ôm một mớ bông. Thấy lạ, Thiếm Sáu ghé lại hỏi:
- "Bà bán hay mua mà đứng đây?"
- "Bán, mà không ai mua cả!"
- "Sao bà không đem lại chợ hoa bán, để đây ai biết mà mua?"
- "Lại chợ bán gì được! Hoa người ta tươi tốt , còn của mình thì xấu hơn! Ở đây bán cầu may. Nhà có trồng ít bông để cúng nhưng tết túng tiền nhổ một mớ bán, mua đồ về cúng ông bà. Cô làm ơn mua giùm tôi đi!"
Thấy hoa kém tươi, không muốn mua nhưng muốn giúp bả nên Thiếm Sáu nói:
- "Bà cần bao nhiêu tiền? Tôi giúp cho bà mua đồ về cúng."
- "Không, tôi không dám nhận tiền cô đâu. Cô mua giúp giùm tôi cám ơn lắm!"
- "Thôi được, bà bó hoa lại đi. Bà định bao nhiêu tiền con trả đủ cho."
Đem hoa về nhà, Thiếm Sáu bảo mấy đứa nhỏ thay hoa cũ, chưng hoa mới mua. Mấy đứa cười ngất:
- "Hoa cũ còn tươi hơn hoa của bà nữa!"
- "Kệ thay đi, hoa này kém tươi nhưng mới mua."


Mẹ làm ra Tết

Tết bắt đầu đến từ ngoài tháng Chạp, khi gió mùa se lạnh về, mẹ phơi vải hoa mới ngoài bờ rào, màu áo hoa chúm chím hồng sưởi ấm ngày giá lạnh và báo hiệu 1 mùa mới đã về!
Tết bắt đầu đến khi mẹ mang sàng măng lưỡi lợn vàng tươi phơi trên sân nắng. Miếng Măng khô vàng cong, thơm nồng mùi hăng hắc của đất trộn lẫn mùi lá tre khô.
Tết bắt đầu khi mẹ chọn mua nếp hoa vàng, nếp ngỗng. Mẹ ngồi tẩn mẩn chuốt lạt tươi và lựa từng bó lá dong xanh.
Tết bắt đầu vào rằm tháng Chạp khi mẹ tỉ mỉ lặt từng lá mai của cội mai già ngoài hiên, miệng không ngớt phàn nàn năm nay mưa trễ, nắng to sợ Mai ưa nắng sẽ nở hết trước Tết.


TẾT

Tết năm kia, bố mẹ già tất bật nhặt lá mai, trang hoàng nhà đón chờ con cháu.
Chợt xe bưu phẩm dừng trước cửa, người ta ôm vào đủ loại quà kèm bưu thiếp “Bố mẹ ăn Tết vui vẻ, sang năm chúng con sẽ về”.
Tết năm sau lại hăm hở dọn nhà. Lại xe đỗ cửa. Lại quà ngổn ngang. Và lời chúc quen thuộc. Tết năm này, con cháu về, thấy nhà mình thiếu Tết. Cây mai nguyên lá. Mái nhà xanh rêu. Quà năm cũ còn nguyên, vương bụi.
Thế mà bố mẹ rưng rưng: “Năm nay có Tết rồi!”.



TIỀN BẨN

Cậu bé rụt rè cầm tập tiền lẻ nhàu nhĩ đến lớp nộp tiền học thêm cho Thầy giáo. Thầy bực bội nói :
- Tiền bẩn quá!
Cậu bé tái mặt, buồn thiu. Ở nhà, bố mẹ nó mất sớm, bà nó cặm cụi bòn từng mớ rau, bán đi, đưa nó cóp lại để nộp tiền học. Một hôm, nó bảo:
- Bà ơi, tờ tiền có vết dầu... Thầy lại chê là... tiền bẩn.
- Là tiền sạch cháu ạ, vì nó là mồ hôi nước mắt của bà cháu mình làm ra...
Biết vậy, nhưng nhớ tới nét mặt hằm hằm của Thầy, nó bỗng run lên


Ngày sinh nhật

Ở trường,nó quen được nhiều bạn mới. Nó cẩn thận ghi lại ngày sinh của đám bạn. Lần lượt, những người bạn đều nhận được quà của nó trong ngày sinh nhật của mình.
Một hôm, nó lôi mớ giấy tờ cũ ra sắp xếp lại. Bắt gặp mảnh giấy đã bạc màu, nó liền mở ra xem . Mảnh giấy ghi ngày sinh của các thành viên trong gia đình với nét chữ của mẹ nó. Nó giật mình nhớ lại:bao năm qua, chưa một lần nó chúc mừng sinh nhật anh em, kể cả cha mẹ mình!


Hai mảnh đời

Mưa bất chợt, tôi tấp vội vào hiên nhà bên đường, nép sát của để trốn nhũng giọt mưa đang hối hả tìm mình.
- Con ngoan nè, ùm miếng nữa nào, đi con...
Tôi tò mò nhìn qua khe cửa. Một bé gái tròn trĩnh, chắc nịch, đang khóc rưng rức vì mẹ nó ép ăn cơm.
Ngoài hiên, một con bé hành khất gầy còm, yếu ớt, đang đói… Tôi cúi xuống bỏ vào nón nó tờ hai nghìn.
Hai mảnh đời chênh vênh, đối lập. Tôi vội rời chỗ đứng, đội mưa đi về.


Món quà cuối năm

Những ngày cuối năm, phố hối hả, nhộn nhịp hơn thường ngày. Nhưng không khí chộn rộn ở thành phố không làm Liên háo hức nổi. Cô bạn đã lỡ mất vé tàu về quê. Điều đó khiến Liên buồn hơn bao giờ hết, nghĩ đến cảnh mẹ và em trai ở dưới quê đang mong chờ mình về gói bánh chưng và đón giao thừa mà nước mắt cứ chảy dài…
- Tớ có món quà tặng cậu nè! Cậu nhớ đi ăn Tất niên với lớp mình nha!
Chờ các bạn trong lớp ra về gần hết, Liên mới dám mở gói quà, cứ đinh ninh đây lại là một trò đùa khác của Nhật. Khi món quà được mở ra, Liên chỉ biết lặng đi vì xúc động. Đó là món quà xin lỗi cuối năm ý nghĩa nhất mà cô bạn nhận được.
Trong chiếc hộp nhỏ như bao diêm, là một tấm vé về quê của Liên ghi ngày về sau hôm ăn Tất niên của lớp… Năm mới đang đến thật gần…


Bánh kem cháy

Sinh nhật bạn, không được mời … em buồn xo. Hôm sau đi học về, manh áo cũ sờn của em bị rách toạt, mặt rướm máu .
“Chị Hai,” em òa khóc nói, “bạn bè chọc em nghèo không có quà, không được ăn bánh kem” . Xã nghèo, mấy ai được ăn bánh kem …
Chị nghỉ học lên thị trấn . Sinh nhật em, chị mang về một cái bánh nhỏ xíu có 1 bông hồng . “Của chị làm đấy, chị học làm bánh kem”
Em ăn ngon lành … mắt chị ngấn lệ …. Cái bánh cháy chủ bỏ, chị lén bắt bông hồng tặng em


Học

Lần nào cũng thế, mỗi khi đứa con gái khệ nệ mang cái thùng đầy rau, mì gói, thịt, cá gom góp ở nhà chất vào cốp chiếc xe cũ cà rịch cà tàng chuẩn bị lái về trường. Bố lại cười nhẹ bảo: "Ráng đi con ạ, học giỏi sau này sướng cái thân...Ông bà ta nói 70 mươi tuổi vẫn còn phải học, nhìn gương bố này, đến giờ vẫn còn phải học đấy...". Con gái lắc đầu không hiểu 70 tuổi còn cần học cái chi.
Sau này bố nói "Học chữ chỉ cần vài năm, nhưng học cách làm người cả đời vẫn không đủ.


Đưa đón

Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.
Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai.
Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách.


Chị và em

Nhi, giơ chân lên cho chị kỳ nào. Bé Nhi đưa một chân, còn một chân mất thăng bằng, người nó cứ nghiêng qua ngả lại.
Chị gắt:
- Phải vịn vào vai chị mới khỏi ngã. Nhớ chưa?
Ba năm sau, chị không may bị tai nạn cướp mất một chân... Chiều nay tập đi, nhìn em Nhi một mình tắm, nước mắt chị trào ra.
Lần đầu tiên sử dụng nạng, do chưa quen chị nhiều phen suýt ngã. Em Nhi đến bên chị:
- Chị ơi! Vịn vào vai em mới khỏi ngã!
Chị gục đầu vào vai em khóc nức nở.


Tặng những ai còn trên bục giảng

Ngày 20. l l, tôi gặp tại một học trò cũ, em kể:
Hồi học với cô, mẹ em bị bệnh nan y, em phải lo cho sáu em nhỏ, đêm đi học, ngày đi làm, chiều nào cũng chạy đến trường, có nhiều hôm phải mặc áo lót còn ướt, lạnh mà vẫn mong gió nhiều, muộn mà vẫn muốn đường dài, để đến lớp áo kịp khô...
Nhớ những lúc bị tôi nêu tên trước lớp vì quá lười , em chỉ cúi đầu, nước mắt rơi lã chã xuống bàn... Lòng tôi tràn đầy hối hận. Tôi muốn hỏi: - “Sao ngày xưa em không nói?”. Nhưng tôi chợt nhớ, ngày xưa tôi chưa bao giờ hỏi ..
B. P. M.


THẰNG ÚT

Nhà có ao cá, mỗi lần muốn bắt, má lại nói đợi thằng út về rồi tát luôn. Nghĩ thương má nên thôi.
Những ngày cuối năm, anh em gặp nhau muốn lai rai một chút. Nhà có bầy vịt nhưng má nói, đợi ít bữa thằng út về. Má nói thấy thương, lại thôi.
Chiều 30 tết, má đứng ngồi không yên, rồi lại lân la ra đầu ngõ, mãi đến tối mịt mới về. Má đưa tấm giấy cho anh hai bảo là thư thằng út. Anh Hai thắp đèn đọc, chỉ vài hàng xin lỗi vội vã.


Màu mực cũ

Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ.
Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ…


Ngày không nhiều nắng

Ba đi làm về mồ hôi ướt đẫm vai áo.
Má tất bật nấu bữa cơm trưa lấm lem tro bếp.
Tôi buông sách đứng dậy lấy cho Ba ly nước và quay xuống bếp định phụ cho Má nấu cơm trưa thì bị cả hai nhắc "Con lên học bài đi, ngày mai thi rồi, ôn thêm được chữ nào thì ôn con ạ, mười hai năm đèn sách, ráng nghen cưng"
Giờ đây tôi đang làm ở một công ty lớn nhưng mỗi lần đến ngày thi Đại học là mọi kỷ niệm xưa lại ùa về, lại rơm rớm nước mắt. Nhà tôi giờ chỉ còn tôi và má, ba đã mất sau một tai nạn bất ngờ khi tôi còn là sinh viên năm nhất.
Những ước mơ của ba mẹ con đã thực hiện được. Ước mơ của con sao Ba không ở lại mà nhận Ba ơi ?


HẠNH PHÚC

Có một người đàn ông muốn hạnh phúc nên viết lên bảng dòng chữ : TÔI MUỐN HẠNH PHÚC
Một nhà sư đi ngang qua thấy vậy bèn xóa đi chữ: TÔI
Nhà sư bảo: "Hãy bỏ cái TÔI đi".
Rồi nhà sư lại xóa tiếp chữ: MUỐN và bảo :" Hãy bỏ tham MUỐN đi ! ''
- Bây giờ ông đã có HẠNH PHÚC .


BỐ ƠI!

Bố đau lưng, nằm lo ngay ngáy, còn hơn chục bao cà phê ai xay, ai phơi?
Nhà neo người, hai con đi học, mẹ lương còm, bố tần tảo làm thêm. Trồng cà phê, mưa lầy nắng cháy. Gần sáu mươi, bố chẳng quản thân gầy. Áo rách lưng, mót từng hột cà phê, bố muốn cho con có thêm cái quần, cái áo. Rẫy rỗi việc, bố lại ao cá, vườn rau. Bảo đừng cố sức, bố chỉ cười: Làm cho vui, con à! .
Trưa nay, cơn mưa dông bất chợt, con quặn lòng, bố lại gượng cơn đau...

Khuất tùng Phong


TIẾNG ĐÊM

Căn nhà ngày càng trở nên trống lạnh. Nhất là sau lần chúng tôi chính thức chia tay nhau. Anh thất chí:
- Cuộc đời sao cứ mãi cưu mang bao bận đận!
Rồi anh say. Say ...
Hai mẹ con tôi, rốt cùng loanh quanh như hai cái bóng, đâm buồn. Đêm. Chiếc giường trống đi một chỗ. Mẹ con tôi nằm gần nhau hơn. Khuya. Trở mình, nó vòi:
- Mẹ thoa lưng cho con!
Rồi so bì:
- Tay ba sần, thoa "đã" hơn!
- "Đã" thì theo ổng đi! - Tôi phát cáu.
Nó mủi lòng, trong khi tôi khóc ...

Lê Thị Cẩm Âu


MƯA

Mưa! Hà Nội, phố trắng xoá mịt mờ. Mình con nơi gác trọ ước thật nhiều mưa rơi. Chiều nay, lại mưa! Trời đất muốn giao hoà. Thơ con dường như có cánh. Mưa! Quê nhà, ruộng muối của mẹ thành hư không, mái nhà thêm nhàu nát. Cầm lá thư của con gái trên tay, mẹ nén tiếng thở dài. Sáng mai ra tất tả ngược xuôi, mẹ chạy vạy sao cho kịp tiền gửi cho con trước ngày thi. Mưa! Con hoá nhà thơ.

Ngô Thị Ngãi


Tự Vận

Có một người buồn phiền về chuyện gia đình. Anh quyết định tự vận, đêm ấy anh viết thư tuyệt mạng xong, vừa bưng ly độc dược lên uống, anh chợt nhớ đến mấy người bạn cư sĩ ở núi Cấm. Anh liền nghĩ lại:
"Thôi, kể như mình đã uống và đã chết rồi! Mai mình đi tu quách cho xong, ai làm gì đó thì làm."
Hạ quyết tâm xong, lòng anh rất yên ổn.
Sáng hôm sau anh lên núi Cấm tu. Xế chiều, anh em kéo nhau lên đỉnh vồ Bồ Hong ngồi nhìn xuống núi, anh nói:
- Hồi hôm, nều tôi uống ly nước đó thì bây giờ đã chôn cất xong rồi, ai về nhà nấy, riêng mình thì nằm dưới lòng đất lạnh, việc đời thì vẫn cứ trôi qua!


HOA NHẶT

Chiều áp Tết. Chợ hoa vơi dần. Gió lạnh. Thằng Tý mong manh áo, nhưng đôi mắt sáng rực. Nó cứ nhìn. Hình như nó biết chẳng ai cấm nhìn.
Mẹ nó quét rác nuôi nó. Nhờ học lớp tình thương nên nó biết thèm hoa. Dù đói...
Tan chợ. Cái im ắng làm lão Tư Say thức dậy. Lão ném tung những giở rác. Bó hoa sót trong giỏ rơi xuống rãnh nước đen... gãy nát. Tý nhặt được, mừng húm!
Quét chợ về, chị Hai sững sờ nhìn bình hoa đỏ tươi trong căn lều trống hoác

Nguyễn Thánh Ngã


Danh Tượng

Những nhân vật nổi tiếng thường được khắc tượng. Điều nầy đã làm một điêu khắc gia nổi tiếng tự hỏi: 'người sống trong trần thế đông vô số kể mà chỉ có chừng ấy người chi phối tư tưởng nhân loại được biết qua tượng thì thật là vô lý'. Thế là ông ta khắc tượng người bạn đời của mình, người đã thường chi phối những tưởng nghĩ của ông và để nó bên cạnh những tượng danh nhân.
Vào một ngày tổ chức triễn lãm tượng quốc tế ông đã đoạt giải nhứt với bức tượng có tên ghi dưới: 'bạn đời'. Ông không chút ngạc nhiên khi tượng 'bạn đời' được chấm giải vì ba lý do sau:
1) Ông đã trút hết tài nghệ của mình khi tạc tượng cốt sao cho tượng có sức truyền thần vào mắt người nhìn cũng như ông đã bị bạn đời của mình hớp hồn kể từ khi thấy bà lần đầu tiên.
2) Khi một người đàn ông nổi danh nhìn tượng 'bạn đời' thì họ liên tưởng đến một người đàn bà tầm thường đã chi phối đời họ về mọi mặt: tư tưởng, tâm lý, tình cảm và nhất là vật chất.
3) Khi một người đàn bà nhìn tượng 'bạn đời' thì họ sẽ nghĩ chồng mình dù là một danh nhân cũng đã bị một người vô danh tầm thường như mình chi phối trọn đời.
Trần Thế


MÁNH LỚI

Một nhà hiền triết ngồi nghe một người đàn bà than phiền về chồng mình.
Cuối cùng ngài nói: “Thưa bà, hôn nhân của bà sẽ hạnh phúc hơn, nếu bà là một người vợ tốt hơn."
“Và làm thế nào tôi có thể được như vậy?”
“Bằng cách đừng cố làm cho ông ấy trở thành một người chồng tốt hơn."



Nụ cười của Mẹ

Mẹ tôi có nụ cười lạ lắm! Lúc nào bà cũng nhìn tôi mà cười cười. Không nói. Lạ là vì mỗi lúc bà cười mỗi khác. Lúc nào tôi có vẻ vội vã chào bà như để đi đâu đó cho đúng hẹn chẳng hạn, bà cười cười tha thứ. Vậy hả con. Ừ đi đi. Lúc nào tôi thấy mình có lỗi, lần khân bên bà lâu lâu chút thì nụ cười của bà lại như mỉa mai biết rồi khỏi nói. Những lúc tôi mang chuyện bực mình đâu đó về thì bà nhẹ nhàng cười thôi đi, đừng sinh sự! Nhột nhất là khi bà cười có vẻ châm biếm khi tôi có ý gì đó thiếu thành thật, loanh quanh kiếm chuyện…
Ôi nụ cười của một bà mẹ mới lạ lùng làm sao! Lúc tủm tỉm, lúc chế giễu, lúc mỉa mai, lúc chua chát, lúc thứ tha, lúc trách mắng…
Vậy đó, mẹ tôi vẫn cười cười như thế suốt ba năm qua từ tấm ảnh trên Bàn thờ!

Đỗ Hồng Ngọc


ĐẾN LÚC TÀN HƠI

Hôm đó trời sáng nắng ráo, con gà mái đang bị bệnh, khập khiểng dẫn bầy con mới nở độ mươi hôm đi kiếm ăn. Nó đến bên đống rác bươi một lõm trống rồi "túc túc" kêu con nó đến kiếm mồi ăn. Mệt quá nó nằm ngoẻo đầu trên đất. Giây lát con nó ăn hết mồi đứng ngơ ngác. Nó gượng đứng lên bươi thêm một lõm nữa, rồi cũng nằm xuống nghỉ.
Đến lần thứ ba, nó chổi dậy cố sức bươi thêm một lõm to gấp đôi lần trước rồi túc con lại ăn. Tưởng nó nghỉ khỏe nên bươi mạnh dạn hơn trước, nào ngờ nó cố gắng lần cuối cùng rồi chùi đầu xuống đất, chân duỗi ra và trút hơi thở cuối.
Bỗng nhiên có tiếng thốt nhỏ hai tiếng "Mẹ ơi!".


ĐỜI VÀ ĐẠO

Một hôm ba tôi vào chùa đàm đạo với vị Tỳ Kheo. Nhằm ngày rằm, trẻ em theo ba mẹ đi chùa khá đông. Chúng nó hồn nhiên đùa giỡn tung tăng, trông vui quá! Vị Tỷ Kheo ấy nói:
- Đời sao tràn đầy ý sống, nhìn lại mình tu sao cằn cỗi khô khan!
Nghe vị Tỳ Kheo than thở như vậy, sẵn thấy giữa chùa có tượng Phật Di Lặc thật to, Ba tôi nói:
- Ông Phật nghe nói ổng cười kìa!|


HAI LỐI SỐNG

Một hôm ông Jorba, gặp một ông lão trồng cây hồ đào ông ta hỏi:
-Nội ơi! Nội năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Cụ già ngẩng đầu lên cười đáp:
-Lão sống như không bao giờ chết.
-Còn tôi sống như sắp chết đến nơi vậy. Jorba nói.
Hai lối sống kể trên đều tuyệt vời cả. Ở phương diện nào đó mình phải sống như không bao giờ chết; và ở một mặt khác, mình phải biết sống như sắp chết đến nơi vậy.


NHẸ LÁCH

Hôm nọ đi xe đò, chật quá phải ngồi trên mui. Một hành khách thấy một con gà mái đang bươi ăn giữa lộ, xe tới nó hoảng chạy, nhưng chạy xuôi chiều xe. Khoảng cách giữa gà và xe cứ thu ngắn dần: 4m, 3m rồi 2m, thấy gà sắp bị xe cán chết đến nơi, bỗng nó tạt ngang vô lề, xe chạy trớt, nó đứng tỉnh bơ như không việc gì cả!Br> Người khách suy tư:
Trong đời thường của chúng ta cũng vậy. Vói các cuộc tranh sống vô cùng phiền lụy, ta chỉ cần "nhẹ lách" qua bên là được yên ổn ngay!


SỐNG NHƯ LỤC BÌNH

Có một đệ tử than phiền với một vị tu sĩ:
-Thiệt! Bây giờ không biết sống làm sao cho yên, nay bắt mai thả hoài!
Vị tu sĩ nói:
-Thôi, "sống như lục bình" vậy! Có trôi đâu, tấp đâu thây kệ, lục bình đâu có quyền đòi hỏi một bến đỗ an toàn. Chỉ một lượn sóng nhỏ, một làn gió nhẹ cũng đủ làm nó tan tác. Thế mà nó vẫn nẩy nở và trổ bông được. Vậy là nó đã thể hiện được sức sống của nó rồi. Còn mình sống giữa biển trần đầy sóng gió cũng thế. Đâu ai chịu cho mình một bến đỗ an nhàn! Thôi thì kiếp phù sinh có truân chuyên trôi giạt thế nào cũng mặc. Điều quan trọng là làm sao tâm hồn mình trưởng thành và thăng hoa là được rồi.


RÚT LUI LẸ LẸ

Có lần một vị tu sĩ ghé thăm chị tôi . Cơm sáng xong Ông kiếu về.
Chị ấy nói:
- Mới ăn cơm rồi không nói gì hết, về sao?
- À! Để tôi nói chuyện này chị nghe:
Bữa đó có hai cô gái đi đàng trước, anh bạn tôi đi sau, nghe mấy đứa nói với nhau:
"Mầy nữa có chồng, chỗ nào bà già ăn chay trường mầy bái tổ rút lui lẹ lẹ nhen!
-Sao vậy? Cô kia hỏi.
-Mấy bà ăn chay trường khó dàng trời mây đi!"
Thuật đến đây vị ti sĩ nói với chị chủ nhà:
-Thôi để tôi rút lui lẹ lẹ nhé!
Chị cười đáp:
-Dạ được, chuyện kể đó đủ bữa cơm rồi!!



BỐ THÍ NIỀM VUI

Một hôm Bác Hai đang thả bộ trên đường về nhà, bỗng gặp một ông lão ăn xin đang đi ngược chiều , Bác lấy ra hai ngàn đồng, không hiểu sao Bác tự dưng cầm hai tay kính cẩn đưa cho ông ấy. Ông ta vừa mừng vừa ngạc nhiên, ông không lấy tiền ngay mà cúi mình để cây gậy và bị vải xuống đất, rồi hai tay nâng lấy tiền Bác và xá xá một cách cung kính. Bác vổ nhẹ vai ông và bước đi.
Bác nhìn thấy vẻ mặt ông ăn xin lúc ấy vui vô cùng. Có lẽ trong đời hành khất của ông mấy khi được người ta cho với sự kính trọng như thế.


ĐỨA CON

Vợ chồng gây nhau. Giận dỗi, vợ bế con về ngoại. Nhà vắng tiếng trẻ, anh thấy trống trải trong lòng. Giá như không gây nhau, giờ này anh đã được nựng vào đôi má bầu bĩnh của thằng bé. Ở nhà ngoại, con nhớ hơi cha khóc ngằn ngặt.
Chị nhìn con khóc mà nẫu cả ruột gan.
Hôm sau, anh chuẩn bị đi đón con đã thấy chị ở trước cửa nhà. Thằng bé gặp cha cười nói tíu tít. Anh mừng rỡ ôm chầm lấy con nựng nịu. Nhìn cha con vui vẻ, cơn hờn giận trong lòng chị tan như bong bóng xà phòng.




DÌ GHẺ

Chị lấy chồng. Chưa kịp có con thì chồng mất. Ba năm sau chị đi bước nữa. Người chồng mới góa vợ, có hai con nhỏ. Yêu chồng, yêu luôn cả con chồng. Chị quyết định không sinh con để lo cho gia đình.
Lớn lên, người con trai có vợ. Sau tuần trăng mật anh ta về nhà.
Chị vui mừng ra đón. Chưa đến phòng khách, chị nghe tiếng cô con gái:
- Còn xấp vải hoa?
- Cho mẹ.
- Hoài của! Em lấy nốt, nào phải mẹ mình.
Chị càng buốt tim hơn khi người con trai yên lặng.

NGUYỄN THỊ KIM ANH


ĐỐI LẬP

Một người có đầu óc canh tân cảm thấy chán nản vì hay bị chỉ trích. Nhà hiền triết bảo ông ta: "Bạn hãy lắng nghe những lời nói của người chỉ trích. Người ấy tiết lộ những điều mà bạn bè che giấu bạn."
Nhưng Nhà hiền triết cũng nói: "Bạn đừng để bị nặng lòng vì những điều mà người chỉ trích nói. Không bao giờ có ai dựng tượng để tôn vinh một người chỉ trích. Những bức tượng chỉ được tạc cho những người bị chỉ trích."


CẦU NGUYỆN

Một nhà hiền triết không ngừng đả kích những ý niệm khôi hài của người đời về Thượng Đế.
Ngài thường nói: "Nếu Thượng Đế của bạn đến cứu giúp bạn thoát khỏi cảnh ngặt nghèo, thì đã đến lúc bạn nên bắt đầu truy tầm vị Thượng Đế đích thực."
Khi người ta xin ngài dẫn giải thêm, ngài thuật lại câu chuyện sau đây:
Một người lơ đễnh để chiếc xe đạp mới toanh của mình trước chợ rồi vào chợ mà mua sắm.
Ngày hôm sau ông mới sực nhớ đến chiếc xe đạp - thế là ông cắm đầu cắm cổ chạy ra chợ, đinh ninh là xe đạp đã bị mất trộm. Chiếc xe đạp vẫn còn ở ngay nơi ông đã để quên.
Rất đỗi vui mừng, ông chạy ù vào đền thờ gần đó để cảm tạ Thượng Đế đã giữ gìn xe đạp của ông khỏi bị mất cắp - để rồi khi ra khỏi đền thờ, ông nhận ra là chiếc xe đạp đã biến mất!


Chuyện của nội

Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu tít...
Dường như nội cũng mừng lắm. Nội ra vào, hết sờ cái cột, sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội lẩm cẩm...
Từ ngày lên máy bay cho đến khi định cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí lắm.
Chiều đông ảm đạm, nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ tan...



Ngạc nhiên

Chị vật vã:
- Anh xài tiền phí quá, mấy tháng nay không có dư để trả thêm vào tiền nhà. Anh lại làm thêm nhiều giờ phụ trội, như vậy tiền đi đâu? Hay là anh dấu em làm việc gì, đi nuôi con nào?
- Không phải em kiểm soát tất cả tiền bạc trong nhà sao?
- Nhưng em rất thắc mắc!
Thắc mắc đã được trả lời, vào ngày sinh nhật, anh đã surprise chị bằng đôi bông tai thật đẹp mà chị hằng ao ước.



CHUYỆN CÁI VÉ

Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá:
"Người lớn: $10.00
Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí"
Đọc xong, ông nói với người bán vé:
- Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.
- Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại.
- Vâng.
- Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.
- Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.



BÁNH PHU THÊ

Hai bữa nữa đám cưới. Cô gái lặng nhìn những cặp bánh phu thê mình mới làm xong, nước mắt thầm rơi.
Họ là bạn láng giềng từ ngày để chỏm. Lớn, tim không cùng nhịp đập. Người yêu của chàng trai đi lấy chồng. Thất tình, chàng đi xa để tìm quên. Mấy xuân qua rồi, cô gái vẫn đợi.
Rồi chàng trai cũng tìm được nửa kia của mình. Xuân này, họ đưa nhau về quê. Chàng trai nhờ cô bạn láng giềng đảm đang khéo léo sửa soạn cỗ bàn bánh trái cho đám cưới tại nhà.


Xa xứ

Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…"
Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…"
Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…"



THỊT GÀ

Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe: - Nhà Tý ăn thịt gà.
Đêm đó, bà Tám chửi:
- Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc.
Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui.
Trời đổ mưa.
Thằng Tý la lớn:
- Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi.
Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.



LẼ THƯỜNG

Họ nói chuyện với nhau hàng giờ liền không chán như bao cặp tình nhân đang yêu khác. Gọi điện thoại hẹn chiều gặp cũng mất gần nửa tiếng đồng hồ. Có cảm giác như thời gian không bao giờ đủ cho họ.
Những tưởng hôn nhân sẽ là cơ hội họ có thể nói với nhau nhiều hơn... Nào hay, tiếng nói đối với họ giờ đây giống như một thứ của cải có giới hạn mà ngày xưa họ xài quá nhiều rồi...

TRẦN CHI


KHOẢNG CÁCH

Lúc còn đi bộ nó thường cho tiền người ăn xin ngồi lết bên lề đường. Rồi nó có xe đạp, việc dừng lại để cho tiền dường như là chuyện kỳ kỳ. Nó vờ bận rộn, đạp xe nhanh hơn khi đi ngang qua ông nhưng lòng áy náy.
Bây giờ chạy xe Dream, mắt phải tập trung nhìn về phía trước hơn, nó không còn nhìn ông nữa, cảm giác bị cắn rứt cũng không còn. Thỉnh thoảng thấy ông, nó nhủ: Thôi, để người đi bộ cho . . .


DẠY

Cô chủ nhiệm báo: “Thằng bé lại trốn học”.
Tôi choáng váng: “Mình cho con mọi thứ. Vậy mà...”. Tôi muốn chạy về “dần” cho nó một trận nhưng sợ vợ xót nên bỏ đến nhà một người quen.
Ông ta làm thợ nề, có con trai là học sinh giỏi cấp quốc gia. Ông bố đang tắm cho con, ông cẩn thận kỳ cọ, vui vẻ cười đùa.
Tôi kể hết về con mình rồi xin một lời góp ý.
Ông lơ đãng hỏi: “Này, đã bao giờ cậu tắm cho nó chưa?”
Tôi im lặng, lủi thủi ra về...

NGUYỄN CHÍNH


NGƯỜI CHA

Hừng đông, bến tất bật thuyền ra khơi.
Cũng như những lần rời bến trước, chị ở lại cùng con. Cầm tay anh mà không đưa tiễn.
Anh đi nhanh, bóng vạm vỡ, rắn rỏi...
Đã đủ cả: Lưới, dây, lửa, đèn, dầu, muối...
Thuyền khởi động. Bỗng anh dừng máy, xuống thuyền quay trở lại nhà. Chị hỏi. Anh cười với chị và con.
- “Anh quên thuốc?”. Nhưng anh mở tủ, lấy bút.
Hôn vợ và con. Anh vội vã rời nhà.
Bão số 5. Anh không về nữa. Nhưng sổ liên lạc của con, anh đã nhớ ký...

Đ. DŨNG


NỢ TÌNH

Ngoài hai bữa cơm ngày, vợ chồng anh chưa sao lo nổi một căn nhà đúng nghĩa. Đám bạn cứ đứng ra vận động, đứa góp công, thằng góp của, dựng cho anh một “mái ấm tình thương”.
Tạm an cư. Anh nỗ lực làm đáp nghĩa. Có dư luận cho là anh “hết xôi rồi việc”...
Anh đột ngột qua đời. Trước lúc di quan, bạn bè đủ mặt, ai nấy đều bùi ngùi khi nghe những dòng di bút.
Cảm tạ bạn bè anh, chị khóc:
- Nợ tiền đã trả. Nhưng nợ tình vĩnh viễn ảnh mang theo !

PHẠM VINH CA


Biển Hồ Lai Láng

Đầy tuổi, con tập đi. Bước đầu vụng về, con té lăn. Mẹ nâng con dậy, xuýt xoa vì chân con trầy xước nhưng lòng mẹ vui rộn ràng vì chim con đang tập vỗ cánh. Con biết đi, bước vào đời, đường đời chông gai vạn lối. Con ngã, mẹ xót xa, vết thương trong tâm-hồn hằn sâu. Mẹ khóc, nước mắt cả đời đổ xuống vẫn không làm dịu bớt nỗi đau. Bây giờ Mẹ mất, Biển Hồ đã cạn. Con khóc hết đời mình, mãi mãi sẽ không còn thấy Mẹ.

Linh-Chi


BÀI HỌC ĐẦU TIÊN

Sáu tuổi, tôi theo bố đến trường. Trên bờ đê nhầy nhụa, trơn ướt, bước chân bố hằn lên mạnh mẽ, vững chãi. Tôi gắng sức sải chân dẫm vào, nghĩ:
“Mình sẽ không trượt ngã”.
Bố mỉm cười, nhìn tôi trìu mến:
“Con hãy đi với chính bước chân của mình. Đừng đi trên dấu chân có sẵn”.
Tôi nhìn bố lắc đầu không hiểu.
Lớn lên. Vào đời. Tôi khao khát khẳng định mình, nhưng lại tự đánh mất chính mình. Thất bại, tôi gục khóc. Nhớ lời bố xưa. Hiểu ra, nhưng bố đã không còn.

NGUYỄN THỊ HOA HIÊN


Chào

Bố mẹ đi làm về. Bé gái miệng rất tươi:
"Con chào bố mẹ ạ. Bố mẹ chào ông đi chứ?"
Bố mẹ của bé lẳng lặng đi lên lầu.
Chỉ còn lại ông và cháu, ông nói:
Cháu ạ, bố mẹ cháu quên mất điều ấy từ lâu rồi!


Đàn Ông

Tôi và anh đều có máu văn chương. Anh bảo tôi viết bài dự thi kể chuyện mới tình đầu của mình đi. Tôi hỏi anh:
- Viết thật hay hư cấu?
- Viết thật thì chỉ hay với mình thôi, phải thêm một xíu ngọt ngào và thơ mộng nữa chứ...
Ngày hôm sau tôi đưa anh bản nháp. Anh đọc xong... lặng yên, không bình phẩm gì như mọi lần. Anh ghen!


Chuyện cổ tích

Thế là hết mùa hè, mùa hè của An suốt ngày ở trong nhà với cái tivi,cái máy tính, và... uống sữa.
Chiều nay, mẹ chở hai chị em An đi chơi lòng vòng, mẹ giảng giải cho nó thế nào là màu hoa phượng và mùa hè. An nghe mẹ kể những điều sao thấy lạ quá: mùa hè của mẹ có hoa phượng, có trò chơi rải gianh, có tắm sông, hái hoa, bắt bướm mùa hè của ba còn lạ hơn: suốt ngày chạy nhảy trong rừng hái sim, bắt chim, đào dế, thả diều, đạp xe đạp...
An ngơ ngác nghe mẹ kể chuyện mùa hè của mẹ và ba như nghe kể một câu chuyện cổ tích nào đó.

ĐÀO THỊ THANH TUYỀN


Triết lý

Một nhà triết học gặp một thanh niên đang khóc vì thất tình.
Nhà triết học cười lớn. Chàng thanh niên giận dữ chất vấn thì nhà triết học lắc đầu nói:
"Không phải tôi cười anh, mà chính là anh đang tự diễu mình". "Anh đau thương như vậy, chứng tỏ trong lòng anh còn tình yêu, mà đối phương không còn. Rõ ràng là tình yêu ở phía anh, anh không mất tình yêu, mà chỉ mất một người không yêu anh thôi, như vậy việc gì phải đau lòng? Tôi thấy anh nên về nhà ngủ một giấc là hơn. Người đáng khóc chính là cô gái, cô ta không chỉ mất anh mà còn mất cả tình yêu nữa…


EM GÁI

Như không ít đứa sinh viên xa nhà khác, hắn bận bịu với học hành, làm thêm và... yêu. Mai - người yêu hắn, nhỏ nhắn dễ thương như một cô em gái. Thỉnh thoảng nhận lương, hắn thường mua tặng Mai, khi là cuốn sách, khi là món quà nhỏ...
Kỳ nghỉ, hắn về quê, mẹ đang ra đồng, hắn ngồi nói chuyện với đứa em đang hí hoáy bọc sách vở.
Hắn ngỡ ngàng... cuốn vật lý lớp tám đã cũ nát của hắn ngày nào.
Trước tới giờ hắn không hề nghĩ tới một món quà cho em, dẫu chỉ là cuốn sách giáo khoa!
VÕ THU HƯONG


Tội nghiệp

Một bầy chim én vừa tung cánh vào trời xanh vừa tự hào chíu chít:
- Phía dưới bao người đang ngóng đợi chúng ta, những sứ giả của mùa xuân mang niềm vui đến muôn nhà.
Bất giác chúng trông thấy vài con chim vật vã bay loạng choạng như sắp đứt hơi bèn lấy làm kinh ngạc:
- Này, mùa xuân ấm áp đẹp tươi sao các bạn lại tả tơi đến thế?
Một chú chim xơ xác thều thào:
- Chúng tớ là chim phóng sinh. Sáng giờ được phóng năm lần rồi.


NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

Thằng cháu đích tôn, học lớp 4 hỏi bà nội:
- Hôm nay là ngày bao nhiêu tháng Chạp bà nhỉ? Bà nói:
- 16 tháng Chạp rồi. Còn hơn chục ngày nữa là Tết cháu ạ.
Thằng cháu cất cao giọng gọi bà:
- Bà ơi! Mọi năm khoảng tầm này, cháu thấy người đến tết ông nội rất nhiều. Có hôm người này vừa ra, người khác vào luôn. Đông nhất là vào các buổi tối, trưa và ngày nghỉ thứ bảy, chủ nhật. Sao năm nay người đến tết nhà mình lại thưa thoáng thế ạ?
Bà nhìn cháu vẻ buồn buồn nói:
- Ăn Tết xong, ông nội quyết định nghỉ hưu rồi…


VÔ TÌNH

Trời cuối đông lạnh giá. Tôi ghé bưu điện viết thư về thăm nhà.
" Chú ơi, mua vé số..".Tôi ngước nhìn: một gái , một trai- hai nhếch nhác. Tôi lắc đầu, lại cắm cúi viết....
Hồi lâu, ngẩng đầu lên,tôi thấy thằng bé đang chăm chú nhìn thư . Tôi giận dữ:
"Oắt con, dám đọc trộm thư hả?
Bé gái chạy lại: "Chú ơi, đừng đánh em cháu, nó không biết chữ"
Tôi bần thần nhìn theo. Ngoài phố, trời vẫn còn lạnh lắm. Mưa bụi phủ đầy vai hai đứa trẻ....


CÁI BÓNG

Ông luôn phàn nàn về cuộc hôn nhân sắp đặt sẵn mà gia đình dành cho mình. Ông chê bà ít học, chẳng tương xứng với sự lịch lãm của ông. Mọi việc ông thường tự quyết, chẳng coi bà vào đâu. Bà tồn tại bên ông như cái bóng lặng lẽ trong cuộc sống chung có nhiều thăng trầm. Một ngày, bà nhẹ bỏ ông sau một cơn bạo bệnh. Ông ra ngẩn vào ngơ như thể đang kiếm tìm. Nhà thiếu bà, ông mới thấy rõ những khoảng trống. Ông nhận ra sự lịch lãm cũng chẳng tạo nên được một gia đình nếu thiếu đi sự hy sinh, chịu đựng âm thầm của bà.

HẢI ÂU



Cuốn

Nước lũ đã dâng sát nóc nhà nơi chị nhấp nhổm chờ chồng quay lại
Trước đó không lâu, anh đánh liều đưa các con đi trước.Nhìn chiếc xuồng chở ba cha con chòng chành giữa dòng nước xiết, lòng chị như lửa đốt. Rồi nước rút, họ cũng trở về.
Một hôm thấy trẻ hàng xóm đùa nghịch ầm ĩ trước sân, chị lên tiếng nhắc nhở:
-Mấy con đừng ồn để anh chị học bài.
Lũ trẻ kinh hoảng:
-Nhà có ai đâu cô?
-Thằng Hai với con Ut đang ngồi học bài kia mà!
- Chị chỉ tay vào khoảng không, giọng chắc nịch.
Lũ trẻ xanh xám mặt mày, co giò ù té chạy

Trần hoàng Trúc


Gió

Nhớ ngày xưa, bố đi làm xa, khung cửa vỡ không có người gắn lại. Mùa đông về, con và mẹ nằm co ro trong góc. Thỉnh thoảng trong mơ con lạnh, giật mình. Bố viết thư về: "Bao giờ kiếm đủ tiền nuôi Cún, bố sẽ về sửa khung cửa cho Cún nhé!" Con lại rúc vào lòng mẹ, nghe gió luồn qua cả những giấc mơ...
Bây giờ, nhà mình bốn tầng, cửa làm bằng gỗ lim sáng bóng, những tấm kính sáng loáng lạnh lùng. Trong nhà có đủ cả điều hòa và máy sưởi - con chẳng bao giờ sợ lạnh! Nhưng đêm đến, vẫn chỉ có con và mẹ - nghe gió luồn lạnh buốt trong tim...
"Bố ơi, bao giờ mới kiếm đủ tiền để bố về sửa khung cửa cho con?"


BA NUÔI

Ba tôi có tật, hễ được ai lớn tuổi giúp đỡ, ba tôi đều nhận làm ba nuôi. Má tôi cằn nhằn:
“Ai ông cũng gọi là ba, kỳ quá!”.
Ba cười xòa:
“Ngày anh sinh ra, ba đã mất, nên thèm gọi tiếng ba lắm?”.
Má ngậm ngùi buồn hiu.
Thế mà nhiều khi ba rầy, tôi giận, suốt tuần không thèm gọi một tiếng “ba”.

LÊ NGỌC DƯƠNG CẦM


RÁC

Sửa nhà bếp. Dư xà bần. Mẹ “liên hệ” gia đình người hốt rác. Cậu bé con nhỏ choắt, khoảng bảy tuổi, được “cử” đến... Đôi tay bé xíu, đen nhẻm cào trên đống lởm chởm cát đá “vĩ đại”… Xót xa! Chiều, gió mát, lũ trẻ kháu khỉnh, tròn lụi, ăn no, chạy giỡn với nhau... . Chắc trạc tuổi em...
- Em mấy tuổi
- Mười lăm.
Trời....
- Ê!... Hốt rác! Nè, hốt rác đi!
Mấy tờ giấy gói chewing-gum bay lả tả... Vài tiếng cười trẻ con vứt lại cho em, lơ lửng... Đời? Một giọt mặn chát rụng vào trái tim già nua... Còn em, cúi xuống... Hình như quen rồi. Em kéo thùng đi, dáng gãy vẹo một bên vì quá nặng... Bỗng, cái thùng không đi được. Loay hoay... tìm... kiếm... em kéo ra một miếng chewing-gum còn mới, chưa kịp khô...

TRẦM VŨ XUÂN BÌNH


LẼ ĐỜI

Bà bán quán trước cổng trường qua đời trong một đêm giông gió. Những tưởng đám tang bà sẽ rất ảm đạm và vắng lạnh bởi bà lâu rồi chỉ còn sống một thân một mình. Nhưng lũ trẻ trong trường đã đến tiễn đưa bà, hàng hàng dài sau linh cữu. Ngày xưa, bà bán quà cho chúng, bà hỏi thăm, nhắc nhở chuyện học hành của chúng. Và những buổi chiều tối, bà để chúng ngồi chờ bố mẹ trong cái quán ọp ẹp của bà.


EM TÔI

Lúc tôi còn nhỏ, người ta nói có quạ kêu thì một người rừng láng phải chết. Mỗi khi nghe tiếng kêu rùng rợn ấy, tôi ôm em tôi vào lòng...
Ngày tôi vào Nam nó đã ra mã con gái. Tôi hứa khi nào hòa bình sẽ tổ chức lễ cưới cho em thật lớn. Trở về tôi liệt nửa người. Nó chăm tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Nhiều người ngỏ lời rồi lặng đi. Nó cười nhưng làm sao giấu được nỗi buồn...
Mấy hôm trở trời. Tôi mê man, chỉ mong con quạ bay về kêu cho tôi nghe, rồi gọi chim phượng hoàng ùa vào nhà cho lộng lẫy . . .

Nguyễn Chiến


ANH HAI

Căn nhà tranh đổ sập cuốn theo dòng lũ.
Tí một tay ôm Tèo một tay bấu vào miệng chum chòng chành. Cái chum bé quá. Cánh tay mỏi nhừ. “Nếu chết cả hai, mẹ buồn biết mấy. Thôi em đi, trời cho sống nhớ lo tuổi già của mẹ”.
Nước mắt nước mũi ràn rụa, Tí rướn người bỏ Tèo vào chum. Em còn quờ quạng một lúc nữa đến khi cái chum chỉ còn là một chấm mờ mới chìm sâu vào cơn hung bạo của nước trời.
Tèo không chết nhưng em mất trí, ai hỏi gì cũng chỉ nói: “Anh Hai!”.

NGUYỄN HÀN CHUNG


Ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng

Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ.
Duy chỉ một người, không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội mất.
Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào?
Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?
Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?
Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông.
Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông


CHÈNG ƠI

Cháu học ở thành phố, lần về thăm quê có cả người yêu cùng về. Ngoại mừng ra mặt, lo lắng từ chỗ ngủ, bữa ăn sao cho đưa cháu thật sự vui lòng.
Ở quê câu chữ khó diễn đạt, một tiếng ngoại cũng chèng ơi, hai tiếng cũng chèng ơi... Đứa cháu tỏ vẻ không bằng lòng, kéo ngoại ra hè bảo ngoại đừng nói câu ấy nữa, nghe... quê lắm. Ngoại cười hiu hắt và từ đó ngoại ít nói hơn. Nhớ thửơ nhỏ mỗi khi cháu ngã té đau, biếng ăn một chút là ngoại kêu lên hai tiếng: Chèng ơi! Kêu riết thành quen.

Võ thành An


Mùi của Má

Chị Năm gánh hàng bán bên kia sông Hậu. Chiều, trời bão chị ngủ lại nhà người quen. Chạng vạng, ở nhà ai cũng lo lắng.
Tối. Sau khi ăn bữa cơm chiều muộn, anh Năm ru bé Tuấn trên võng, ba chị em Hồng Diệu nằm nhớ má trên giường. Bỗng Hồng Tươi kéo chiếc áo cũ sờn của má đưa lên mũi hít một hơi dài. Hồng Thắm, Hồng Diệu cũng giựt chiếc áo: “Em hửi miếng...”, “Tao hửi với...”.
Chúng nó hít thật sâu mùi thân quen của má. Anh Năm ru con không thành lời.

Ngô văn Vĩnh



Cảnh ngộ

Chú ơi! Mua vé số cho con đi chú. Làm ơn mua cho con một vé đi chú.
- Đưa coi! - Tiếng người đàn ông.
- Anh ơi! Mua tặng chị một hoa hồng đi anh.
Người đàn ông nhìn tấm vé số rồi nhìn cô bạn gái của mình.
Người đàn ông chọn hoa hồng.
Đêm thành phố nhộn nhạo những ánh đèn xanh đỏ. Thằng bé bán vé số lủi thủi bước đi, vai nó run lên, không biết vì nó lạnh hay vì một điều gì khác. Nó đang căm ghét con bé bán hoa. Nó đâu có biết rằng con bé bán hoa ấy cũng có một đứa em bán vé số và một người cha đang hấp hối.

Phạm thị Kim Anh


Tan học rồi!

Tối hôm bà ngoại qua đời, ông ngoại ở bên giường bệnh cùng bà cho tới phút lâm chung. Trước khi tắt thở, bà đã nói với ông: “ Tan học rồi!”. Ông giả vờ bình tĩnh lắng nghe hết câu này, sau đó khóc nấc lên như một đứa trẻ .
Sau đám tang, tôi hỏi ông về ý nghĩa của những lời bà nói với ông, ông kể với tôi rằng từ thuở bé ông và bà cùng học tiểu học và bà ngoại thường nói: “Tan học rồi! chúng mình về nhà thôi.”

PHẠM THANH CẢI


Sách cũ

Ở lớp, tôi luôn dặn các em không được ghi lời giải vào sách.
Một hôm, phát hiện một quyển sách đầy nét bút, tôi quát: "Sao em gian dối với thầy?".
Nó không nói, òa khóc.
Đứa bạn bảo: "Nhà nó nghèo, mua sách cũ đó thầy!".
Tim tôi như rạn nứt.
Ở trường sư phạm tôi đâu có học điều này....


BẠN BÈ

Hoang vu mãi cũng chán.
Hắn tìm kiếm người để tâm sự Nhưng làm sao có thể tin ai được ở thời buổi này? Hắn mới lấy cái bóng của mình làm bạn. Nhưng khi ở chốn đông người, hắn thu cái bóng của mình, nhét vào trong túi quần. Và không ai biết hắn có một người bạn. Chỉ khi về đến hang ổ của mình, hắn mới lấy cái bóng của mình ra trải dài trên mặt đất để cùng nói chuyện.
Lúc đó hắn thấy mình không còn cô độc.


Nhạt

Người đàn bà vội vã ra đi vào một chiều mưa tầm tã.
Ngày ngày, chỉ còn lại người đàn ông lầm lũi bên xe mì gõ đầu hẻm. Chẳng hiểu vì lý do gì, khách đến ăn ngày một thưa dần rồi vắng hẳn.
...Ngày nọ, có người đàn bà sang trọng tìm về con hẻm xưa. Không ai còn nhận ra bà. Người đàn ông và xe mì gõ không còn ở đó nữa. Người ta bảo, kể từ cái dạo vợ bỏ đi, mì ông nấu không còn ngon như trước và quá nhạt.
Nhạt nên người ta không ăn của ông nữa.


CÂY BÀNG

Đêm mùa đông se lạnh, cây bàng giữa sân trường bồi hồi nhận ra đã nhiều ngày không thấy thằng bé ngoan hiền vẫn thường ngồi học dưới gốc cây.
Nhớ lại những gì diễn ra hôm trước khi thằng bé bị nhóm bạn vây quanh bắt nạt, dồn ép dưới chân mình, cây bàng bứt rứt. Một chiếc lá heo héo lìa cành. Chao liệng trong không trung.
Rồi thằng bé trở lại, ngồi dưới cây một lần cuối trước khi nghỉ học. Cây bàng thả những chiếc lá mềm mại xoa dịu vuốt ve.
Qua hôm sau, chẳng hiểu sao trên khắp tán cây, lá bỗng rực một màu đỏ ối.

Trần hoàng Trúc


Đợi

“Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn quá mẹ nhỉ! ” Nó cười tít mắt, tưởng tượng vu vơ ở chân trời nào chả rõ. Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu lâu lại ngẩn lên nhìn bà, mắt mẹ thoáng buồn, nó chẳng hiểu vì đâu…
Sau đó nó biết ông khi xưa đi chiến trường không về, bà thì luôn bảo ông “chưa” về nên hay ra ngồi ngoài ngõ đợi.
Có lúc nó dỗi bà, bảo bà không chơi với nó mà cứ ngồi đợi ông “Ông không về đâu, ông chết rồi! ” Nó hét lên giận dữ, khóc thảm thiết. Bà vuốt má nó nựng nịu, rồi cõng nó vào trong.
Mãi sau này, khi bà mất đi, mẹ kể nó nghe rằng: bà muốn đợi ông về, dẫn hồn ông đi kẻo lạc. Bà sợ năm tháng dài, mấy con ngõ trở thành lạ xa.
Nó lặng im thẫn thờ, mắt thả về miên man… thấy nhớ bà vô hạn…
Rồi chiều chiều, cũng tự khi nào không biết, nó ngồi trước hiên nhà, đợi bà ngang qua



Miếng Bánh Trung Thu

Nhìn cái bánh Trung Thu ngoại nó mới mua về, tôi thèm thuồng nuốt nước miếng vào trong và ngoảnh mặt đi. Nó như thấy điều đó, nghĩ ngợi...
Trung Thu năm đó, tôi sung sướng được ăn một miếng bánh Trung Thu.
Đường đời đưa đẩy, tôi ít gặp nó nhưng tôi vẫn nhớ thương con bạn thân. Khi đụng kẻ xảo quyệt, tôi nghĩ tới nó để đời còn chút ngọt lịm.


Sầu Riêng

- Mẹ, sầu riêng rộ. Mẹ mua cho Nội một trái đi Mẹ. Nội nói cả chục năm rồi Nội chưa ăn múi nào hết.
- Bên đây sầu riêng mắc như vàng, của đâu mà cho Nội mày ăn cho đủ. Tao hầu Ba mày mệt rồi, thêm Nội mày nữa có nước đem chôn tao sớm.
Thằng Tí như bị hụt hẫng trước câu trả lời của Mẹ nó. ... Mùa sầu riêng năm sau, Nội nó mất. Hôm giỗ đầu, Mẹ nó mua một trái sầu riêng thật to để trên bàn thờ.
Mẹ nó nói với mọi người:
- Má chồng tôi hảo sầu riêng lắm. Mắc cách mấy tôi cũng ráng mua để cúng Má tôi.
Mọi người khen Mẹ nó là dâu thảo. Chỉ có thằng Tí biết.
Nó lặng lẽ đến cạnh bàn thờ thì thầm:
- Xin Nội tha lỗi cho Mẹ con


Quà con tặng bố

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy.
Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: “Con tặng bố!”. Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước, nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: “Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!”.
Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.




BÔNG ĐIÊN ĐIỂN

Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển . Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.
Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.
Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa.
Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.

Nguyễn San


Nguyện vọng của em

Một hôm, đến thăm bạn đang dạy học tại vùng núi. Cuộc sống ở đây tuy khó và khổ vì đường xa thiếu thốn, song nhờ trò sáng dạ và chăm học nên không đến nỗi làm người dạy nản lòng.
Tối đến, khi ngồi cạnh bạn đang chấm bài. Rảnh tiện tay tôi lôi thử một số bài ra xem. Bài kiểm tra tập làm văn. Đầu đề ghi “Nguyện vọng của em”. Hầu như cũng giống thời của bọn tôi là ai nấy đều muốn làm thầy, cô giáo, và nhà khoa học cả… Riêng tình cờ thấy có một bài với dòng chữ ghi: “Nguyện vọng của em là làm một con chó”. Ngạc nhiên và hiếu kỳ, tôi đọc thấy ghi tiếp:” Bố đi xa rồi, nhà chỉ còn mẹ và em. Ở đây đêm rất tối, nghe nói đêm về, thường có ma. Ma không dám vào nhà nào có chó. Nhà em lại không nuôi chó. Nên em mong làm chó để có thể ngày đêm trông giữ nhà, và mẹ sẽ không phải sợ hãi nữa...”.


Giọt nước mắt người đời

"Cứ đi trên chiếc cầu ấy, con sẽ thấy thiên đường". Mẹ hay chỉ chiếc cầu vồng sau cơn mưa lộng lẫy mà bảo thế, ngày xưa...
Thời gian trôi qua...
Nắng chiều đổ nghiêng triền núi. Một cụ già phơ phơ râu tóc đến quỳ bên một nấm cỏ vàng úa:
- Con đã đi tìm chiếc cầu vồng của mẹ một đời. Con về rồi đây, mẹ ơi.
Chiều vẫn yên lặng…
Môt giọt nước đọng trên đôi má già nua. Những tia nắng cuối cùng trước khi tắt hẳn đã kịp soi vào đấy chiếc cầu vồng bảy màu...

Lê Nguyên Vũ


Cái bóng

Một nhà văn nổi tiếng có ảnh hưởng lớn đến nhiều người viết trẻ. Ông tự hào khi học trò là “bản sao” của mình vì điều đó chứng tỏ uy tín của ông ngày một lớn hơn.
Ông quên rằng vào giữa trưa cái bóng của mỗi người chỉ đủ cho chính họ, và đến chiều tối thì cái bóng cũng không còn nữa.
Có “đệ tử” đã nhận ra điều đó, cố gắng bước ra ngoài cái bóng của “sư phụ”. Và đi xa hơn.


20 ngàn bạc

Trước ngày con lên đường thi đại học mẹ vẫn gánh rau muống lên chợ xã bán! 40 mớ rau muống chỉ vỏn vẹn 80 ngàn.
Trưa về mẹ đưa cho con 100 ngàn để sớm mai đi thi. Buổi tối con đi nấu cơm thấy chum gạo đã gần hết.
Sáng hôm sau mẹ tiễn con lên xe khách. Đôi mắt mẹ nhìn mãi về phía con…nhưng…
Con lại không nhìn về phía mẹ ! Trái tim con như thắt lại ! Sao mẹ lại giấu con ?
Mẹ bán rau được 80 ngàn…còn 20 ngàn mẹ bán ít gạo còn lại trong chum…Vậy con đi rồi thi mẹ ở nhà nấu cơm bằng gì đây ???



Điếc

Ông lão nghễnh ngãng nhưng đi đâu cũng nói to nói nhiều như cãi nhau.
Một lần qua nhà hàng xóm thấy con chó lao ra sủa thì lão lại mỉa mai “nhà giàu có khác, chó thức đêm canh trộm hay sao mà ban ngày ngáp lắm thế?!”. Con chó thấy lão nói như quát, bèn lao đến đớp cho một phát.
Từ đấy lão ăn nói từ tốn hẳn.
Có những người cứ phải bị cắn như thế thì mới tỏ ra biết điều.


Khoe

Ngày xưa, khi có ai hỏi con: "Bố làm nghề gì ?" .... Bố thấy con không vui và không bao giờ chịu trả lời là bố làm nghề thợ hồ. Bố cố gắng làm việc nhiều hơn để nuôi con ăn học & mong sau này con có được 1 nghề mà mọi người nể trọng trong xã hội. Con thành đạt rồi lấy chồng. Mỗi lần khách đến chơi, câu đầu tiên bố thường nghe con khoe là "Nhà em làm luật sư nên lúc nào cũng bận"
Bố buồn, chỉ ao ước được 1 lần nghe con khoe về nghề của bố ...


Bài văn bị điểm 0

- Ba đã bao giờ thấy một bài văn bị điểm không chưa, ba.
Tôi ngạc nhiên: "Đề bài khó lắm sao?"
- Không. Cô chỉ yêu cầu "Tả bố em đang đọc báo." Có đứa bạn con bảo ba nó không đọc báo nhưng rồi nó bịa ra, cũng được 6 điểm.
Tôi thở dài:
- Còn đứa bị điểm không, nó tả thế nào?
- Nó không tả, không viết gì hết. Nó nộp giấy trắng cho cô.
Hôm trả bài, cô giận lắm. Cô hỏi:
"Sao trò không chịu làm bài?".
Nó cứ làm thinh, mãi sau nó mới bảo:
"Thưa cô, con không có ba".
Nghe nó nói, cô con sững người. Cả lớp con ai cũng thấy buồn. Lúc ra về, có đứa hỏi:
"Sao mày không tả ba đứa khác?"
Nó chỉ cúi đầu, hai giọt nước mắt chảy dài xuống má.

Sâm Hoài Nguyễn


TÓC MÁ

Ngày ấy kinh tế khó khăn, mà một mình nuôi hai con nhỏ . Chưa bao giờ tôi thấy má gội đầu bằng loại dầu gội má vẫn mua cho chị em tôi mà thường dùng xà bông tắm, có khi dùng cả bột giặt
Khi lớn lên,tôi mới hiểu được má nhịn ăn nhịn xài là để lo cho chị em tôi. Bây giờ khá giả, muốn mua cho má những loại dầu gội tốt, đắt tiền thì tóc má đã cứng còng và bạc trắng.....

Hoài Yến


ĐỒ CÚNG

Trời còn sáng tinh mơ, mẹ tất tả quẩy gánh đi bán sớm, không quên chừa cho hai con một đĩa xôi to cúng trên bàn thờ.
Chiều hai chị em đói bụng tính lấy đĩa xôi trên bàn thờ nhưng thấy nhang còn đỏ, bèn
bảo nhau chờ lát nhang tàn,ông bà đã hưởng hương hoa xong mới được ăn.
Cả hai thiếp đi trong cơn đói. Khuya mẹ về, đĩa xôi vẫn còn nguyên,cây nhang điện trên bàn thờ vẫn lung linh tỏa sáng.

Nguyễn thị Liên


Con dâu

Lấy nhau ba năm thì có đến nửa thời gian trong số ấy chồng đi học. Chuyện nhà một mình em quán xuyến.
Mẹ chồng bệnh em thăm nuôi ở bệnh viện. Bệnh nhân nằm gần giường than với mẹ : ” Dâu con bây giờ thích thì nó ở cùng, không thích thì nó ra sống riêng, không giồng như mình hồi xưa, may mà chị còn có con gái “.
Bà bệnh nhân nhầm nhưng mẹ không sửa, vuốt tóc em mẹ nói trong niềm vui sướng : “Ừ, con gái ruột của tôi đó chị “.


Bất ngờ cuối cùng

Lần thứ ba thấy anh cười, nàng không thể kiên nhẫn hơn:
- Anh làm gì tủm tỉm suốt thế?
- À... chả là... hôm trước anh nói dối bố mẹ không về được em ạ. Anh muốn dành cho các cụ một bất ngờ.
- Anh ác thế, khéo các cụ buồn.
- Vậy mới bất ngờ chứ! Mà sao tàu chậm thế nhỉ, sắp giao thừa rồi...
Điện thoại anh bỗng reo, phía bên kia giọng mẹ anh sốt ruột:
- Con đi đâu khóa cửa cả ngày, bố mẹ định làm con bất ngờ cũng không được!


Một lần nằm mơ

“Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời”.
Linh hồn tôi lạc vào vương quốc chó thấy chuồng nào cũng đồ sộ đẹp đẽ. Bỗng gặp con Vàng yêu quý, nó rối rít mời tôi đến chuồng nhà nó. Bước vào phòng khách tôi thấy tấm hình của mình, dưới ghi “bà chủ – người kiểng Sài Gòn”.
Nhìn sang chuồng hàng xóm của con Vàng thấy bảng đề “coi chừng, nhà có người dữ”. Lạnh toát cả người, giật mình tỉnh dậy.


Hứa

Trong khuôn viên trường mù có hai thằng bé đang chơi bài. Những quân bài được làm dấu phân biệt một cách khéo léo. Vừa chơi chúng vừa chuyện gẫu:
- Người ta nói má tao đẹp lắm mày ơi!
- Ừ, biết rồi, nói hoài.
- Đẹp như hoa hậu luôn!
- Đẹp thì sao, đẹp mà có bao giờ muốn rước mày về không?
Thằng bé kia quăng bài xuống đất, nước mắt chan hòa:
- Má tao hứa sang năm đón tao về mà!
Nói xong nó òa khóc vì nhớ ra má nó đã hứa vậy từ rất lâu rồi.


Lòng biển

Lúc nhỏ.Nhà nghèo. Cha mất sớm. Bà vất vả giúp mẹ nuôi em. Mẹ bệnh, bà túc trực ngày đêm. Hàng xóm hỏi:"Các em đâu?". Bà đở lời:"Tụi nó nhỏ, để nó nghỉ"
Lấy chồng. Vẫn nghèo. Bà lại tần tảo cùng chồng nuôi con. Chồng bệnh, bà cận kề hôm sớm. Láng giềng thắc mắc:"Các con đâu?". Bà chép miệng: "Chúng nó bé, để nó đi học".
Về già. Bà sống bằng tình thương của bà con lối xóm. Bệnh không người chăm sóc.
Một mình xoay trở trên giường, bà lẩn thẩn: "Bệnh thế này, không biết ai lo cho mấy đứa nhỏ!"

Phạm thị Oanh


Cám ơn nỗi đau

Sau bảy năm yêu nhau, anh đột ngột nói lời chia tay.Em tưởng chừng như đã chết. Hai năm sau, dẫu lòng còn ngổn ngang kỷ niệm, tim còn đầy hình ảnh của anh, em quyết bước lên xe hoa.
Ngày qua ngày, hình ảnh anh mờ dần, thay vào đó là tình yêu chồng và đứa con thân yêu.
Đôi lúc em nghĩ có nên cảm ơn anh đã cho em nỗi đau ngày ấy, để em có được cuộc sống đầm ấm, hạnh phúc như hôm nay?

Thúy Bắc


CÕNG

Hồi học tiểu học ở quê nhà,mỗi khi lũ về đường có đôi chỗ bị nước ngập. Sợ tôi gặp chuyện không may, ba tôi thường cõng tôi đến trường.Trên lưng ba có khi tôi nhảy cẩng reo hò làm ba nặng thêm...nhưng ba vui.
Rồi ba tôi bệnh nặng phải chuyển lên bệnh viện lớn,tôi đi thăm nuôi và có khi phải cõng ba từ giường bệnh này sang giường bệnh khác. Hồi cõng con ba vui, bây giờ con cõng lại ba...con khóc.
Con khóc không phải vì nặng nhọc ba ơi!

Võ thành An


Ngôi nhà của BA

Thương các con phải sống trong cảnh nghèo nheo nhóc, ba cật lực làm việc quyết tâm xây được ngôi nhà khang trang cho các con ở.
Ngày xây nhà.Ba bảo thợ làm nhiều cửa sổ cho nhà thoáng mát để các con được khỏe mạnh.
Nhà vừa xây xong thì ba lâm bệnh nặng rồi qua đời. Các con ngơ ngác trong ngôi nhà mới với thật nhiều cửa sổ.
Người ta xây cho ba ngôi nhà nhỏ trong vườn.
Ngôi nhà của ba, sao không có cánh cửa sổ nào?

HUỲNH HOA


Cuối năm rồi mà cha vẫn biệt tăm. Ngày nào mẹ với nó cũng ngóng ra biển, mong một cánh buồm quen.
Đêm. Gió thốc mạnh vào mái tranh mang theo cát mịt mù. Nó vừa ăn cơm vừa lừa cát, tưởng tượng như lừa xương cá, mắt cay cay nhớ cha.
Rồi cha nó cũng về khi những cây đào ven biển lác đác nở hoa. Quà cho nó là con cá to nhất.
Nó ăn không kịp nuốt, rồi mắc nghẹn, nước mắt ứa ra:
- Cha ác lắm, đi lâu chi rồi cho con ăn cá thiệt to, con nghẹn chết!


Tiếc

Khuya rồi mà con bé vẫn thút thít, mẹ nó dỗ dành:
- Đừng khóc nữa để ông bà ngủ, mẹ hứa sang năm sẽ mua nhiều đồ đẹp cho con!
Hôm sau bà mua về thật nhiều áo quần đẹp cho con bé.
Mẹ thấy vậy áy náy:
- Năm nay chúng con chẳng biếu bố mẹ nhiều, tiền đâu mà mẹ...
Bà khoát tay:
- Bố mẹ có để dành một ít, con đừng lo.
Trở về phòng, bà nói với ông:
- Biết vậy hồi xưa bọc vàng cả hàm ông nhỉ!


Hoa học trò

Ngày mới ra trường, tôi được phân công về dạy vùng sâu. Mỗi ngày, đâu từ rất sớm,phên cửa phòng tôi đều có một bó hoa. Hoa dại, đơn sơ và lặng lẽ. Ngờ anh láng giềng, nhưng mãi chẳng thấy dấu hiệu gì từ "đối tượng khả nghi".Tò mò và ngạc nhiên, tôi quyết bắt quả tang.Hóa ra "hắn" vô tội."Thủ phạm" lại là những 'tên" học trò của mình. Tôi bâng khuâng thấy lòng ấm lại. Càng cảm động hơn khi nghe em kể:
-Hồi cô giáo trước, mỗi cuối tuần thường có chú ngoài thị trấn đến tặng hoa, ít sau cô bỏ lớp, theo chồng. Con sợ cô bỏ tụi con....

Đoàn Thuận


Rỗi

Này bà, năm nay chúng nó bảo khó khăn không về được. Bà nhớ đừng mua hạt dưa đấy.
- Ừ, răng đâu mà cắn ông nhỉ - bà cười móm mém.
- Khỏi mua lôtô, bầu cua, cờ tướng... mất công.
- Ừ, tay đâu mà chơi ông nhỉ - giọng bà nghèn nghẹn.
- Khỏi ngâm kiệu, hành. Đừng nấu bánh chưng chi cho mệt. Hàng xóm cho là đủ ăn rồi.
- Vậy mình làm gì cho hết tết ông nhỉ? - mắt bà hoe hoe.


Anh tôi

Anh gần 40 tuổi mà chưa có vợ, chị nhỏ hơn anh gần một con giáp lại xinh đẹp.
Ngày anh đưa chị về nhà, ai cũng mừng cho anh, chỉ riêng mẹ bảo:"Con phải tính cho kỹ, mẹ thấy không yên tâm".
Anh cười nói:" Mẹ đừng lo!"
Thôi nôi con anh được một tháng thì mẹ mất, trước khi đi mẹ chỉ dặn anh:"Giữ
cháu lại cho bà".Anh cầm tay mẹ bảo:"Mẹ yên tâm!"
Anh chị ly dị, con anh theo mẹ, anh đứng trước bàn thờ mẹ khóc, chỉ nói được câu:" Con xin lỗi mẹ"


Cánh cửa

Chị là người con gái đẹp.Chị được học ít và thay mẹ chăm sóc các em. Mỗi lần ra khỏi nhà mẹ đều khép chặt cửa và dặn đi dặn lại là không được mở cửa vì biết có nhiều chàng trai ngắm nghía chị.
Các em đã lập gia đình, chỉ còn chị và mẹ.
Mẹ thương chị, ngày nào cũng ra mở cửa nhìn ra ngỏ. Mỗi lần như thế chị ra đóng cửa và dặn mẹ: "Mẹ đừng mở cửa nhé, gió làm mẹ lạnh, con lo cho mẹ lắm!"
Mẹ rơi nước mắt.


Phần cô

Sinh nhât cô giáo, cả lớp mang tặng cô nào hoa, nào vải may áo dài...
Giở gói quà của Hằng ra ngạc nhiên thấy một củ khoai và một bông hồng. Hồn nhiên, Hằng bảo: "Ngày nào em cũng được ăn khoai lang nướng ngon lắm cô ạ. Chắc cô chưa bao giờ được ăn?".
Hỏi dò mới biết ba mẹ Hằng mất sớm, nhà em phải ở ngoài triền đê, một mình vất vả nuôi hai em. Quà của Hằng là bữa trưa mà em dành phần cho cô giáo.


Vợ chồng

Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy anh lại ôm lấy chị , vỗ về:
- Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào!
Công ty phá sản. Từ cương vị giám đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc:
- Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh!


Mưa đầu mùa

Những cơn mưa đầu mùa thường ập đến bất ngờ, nước tuôn xối xả. Hàng hiên nhà tôi đầy người đến trú mưa, ồn ào như chợ vỡ, nhất là cánh bán hàng rong. Tôi thật bực mình vì công việc của tôi cần sự yên tĩnh.
Mẹ thì khác, những lúc ấy bà vui như "cá gặp nước", những kỷ niệm vui buồn ngày xưa với gánh hàng của bà ngày xưa như không bao giờ dứt. Có lúc bà còn hào phóng mua hết những thức ăn ế ẩm của họ, dù sau đó không sao dùng hết phải đem cho đi. Tôi tỏ ý khó chịu, Mẹ chỉ cười buồn bảo: "Những thứ ấy đã một thời nuôi con khôn lớn đó...".
Tôi nhớ lại những cơn mưa đầu mùa ngày trước, Mẹ gánh hàng về ôm tôi khóc, chợt thấy chạnh lòng...

Nguyễn Thanh Xuân


Tết tha hương

Ngồi một mình trong căn phòng chung cư ở tầng 15, anh đón Tết một cách lặng lẽ. Ở nơi này vẫn có bánh chưng, bánh tét, vẫn có pháo, có hoa nhưng hình như vẫn thiếu một thứ gì đó.
Đã 35 cái Tết tha hương nhưng hình như trong anh vẫn còn tìm kiếm, dẫu rằng sự tìm kiếm đó ngày càng nhạt nhòa theo năm tháng. Phải chăng ‘thứ ấy’ là hương vị Tết quê nhà?
“Phải đi ngủ sớm thôi” Anh tắt đèn tự nhủ, “Mai còn phải đi làm…”

Phạm Thiên Phú


Tết

Tết năm kia bố mẹ già tất bật nhặt lá mai, trang hoàng nhà đón chờ con cháu.
Chợt xe bưu phẩm dừng trước cửa, người ta ôm vào đủ loại quà kèm bưu thiếp “Bố mẹ ăn tết vui vẻ, sang năm chúng con sẽ về”.
Tết năm sau lại hăm hở dọn nhà. Lại xe đỗ cửa. Lại quà ngổn ngang. Và lời chúc quen thuộc.
Tết năm này con cháu về, thấy nhà mình thiếu tết. Cây mai nguyên lá. Mái nhà xanh rêu. Quà năm cũ còn nguyên, vương bụi. Thế mà bố mẹ rưng rưng: “Năm nay có tết rồi!”.


Ngày sinh nhật đầutiên

Tối nay bé buồn xo. Mẹ gặng mãi, bé nũng nịu: "Hôm qua, sinh nhật cái Na, nó được tặng nhiều đồ chơi đẹp! Sao con không có sinh nhật, Mẹ nhỉ?". Mẹ lặng thinh mắt đỏ hoe! Sợ Mẹ khóc, bé vỗ về: "Đừng khóc Mẹ nhỉ! Bé không đòi sinh nhật nữa đâu!". Bỗng nhiên, Mẹ ôm chầm lấy bé nức nở. Bé ngơ ngác rồi khóc ào theo.
... Ngày ấy, cái ngày mà toà án buộc người đàn ông phải đợi cho bé đủ 12 tháng tuổi mới ký quyết định ly hôn. Và ngày sinh nhật đầu tiên của bé đúng vào ngày Mẹ bồng bé chết lặng giữa chốn pháp đình.

Xuân Vy


Tình già

Đêm tối đen.Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng. Ông khó ở trong mìnhđã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây sào rồi đẩy đưa bâng quơ trong vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà...
Ông trách: "Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?".
Hạt bụi cộm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp: "Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?".

Nguyễn Thái Sơn


Nói dối

Ngày đó nhà nghèo Cha mất , Mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, Mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng... Về nhà Mẹ hỏi con né tránh: "Dạ vui! Cô bác mừng con...!!!".
Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh...
Về nhà nhìn ảnh Mẹ con thấy lòng rưng rưng.


Tiền mừng tuổi

Năm bảy tuổi, Mẹ bảo đưa tiền Mẹ cất cho ... Nó đếm mấy chục ngàn tiền lì xì rồi miễn cưỡng đưa Mẹ cất giùm vì trước kia không bao giờ thấy Mẹ trả lại Năm mười tuổi, nó lén cất tiền không cho Mẹ biết.
Mười tám tuổi, nó mang nỗi nhớ quê hương bước vào đại học ở tận miền trong xa xôi.
Tết. Ký túc xá vắng hoe. Phương Bắc xa xôi nó không về được. Nó nằm co trên giường cằm giấy nhận tiền của Mẹ mà thấy ân hận, xót xa.

Trương Đình Dạ Vĩnh


Điện thoại

Nhà không có điện thoại, anh Hai đi làm xa muốn thăm Mẹ phải gọi nhờ nhà hàng xóm. Người hàng xóm không vui lòng nhưng chẳng nói ra. Anh Hai ngại nên những cuộc gọi về cứ thưa dần.
Mẹ dành dụm tiền, nhà mắc được điện thoại. Cũng có khi do bận việc nên cả tuần anh Hai mới gọi về một lần. Từ ngày nhà có điện thoại Mẹ ít đi đâu, làm gì cũng loay hoay bên chiếc máy. Có người hỏi lý do, Mẹ nói: "Sợ thằng Hai gọi về mà không gặp được".

Võ Thành An


Khóc giùm

Cô bé đi học về muộn, ba mẹ rất lo.
Khi thấy cô về, ba mẹ hỏi xem con đã đi đâu và làm gì?
- Con dừng lại giúp bạn con ạ. Xe đạp của bạn ấy bị hỏng.
- Nhưng con đâu có biết sửa xe?
- Đúng ạ, nhưng con dừng lại để giúp bạn ấy khóc.
Cũng như cô bé đó, không phải ai trong chúng ta cũng biết sửa xe đạp. Nhưng chúng ta biết chia sẻ những nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc sống là một con đường rất dài, sẽ còn nhiều lần gặp cảnh "hỏng xe" lắm. Chúng ta hãy cùng nhau chia sẻ và an ủi (?)


Tóc sâu

Sáu tuổi. Tôi vọc tay trong vườn tóc ngoai, reo vang: "Con tìm được sợi trắng rồi!".
Mười tuổi. Tôi cột - mở búi tóc của ngoại, phụng phịu: "Mấy sợi bạc con nhổ hết hồi hôm kia, bữa nay lại chui ra nữa!".
Mười lăm tuổi. Tôi vừa chạy ra cửa vừa nài nỉ: "Cho con đi chơi một chút đi ngoại. Lát nữa hãy nhổ tóc sâu".
Mười tám tuổi. Tôi nhìn lên mái tóc ngoại trắng phơ, bất động trong bức ảnh cao cao, rưng rưng thắp một điều ước.

Song Khê


ÁO MỚI CỦA MẸ

Hôm nay đám giỗ ông cố.Từ sáng sớm,mẹ đã sữa soạn về nội. Ra tới ngõ, con chợt để ý thấy mẹ mặc chiếc áo cũ Con hỏi mẹ:
-Mẹ ơi!Cái áo trắng mới, dì Ba mới may cho mẹ đâu?
Mẹ lúng túng:
-Ờ mẹ để đâu mẹ quên, vội quá, mẹ mặc đỡ này vậy.
Con ngước nhìn mẹ. Chợt hiểu. Hèn chi hôm nọ học thêu , nhỏ Hương nó hỏi , sao vải của con có những lỗ nhỏ đường may tháo ra.
Hai mẹ con ôm nhau thổn thức.

Lê thị Chung


Nghịch lý

Thanh minh. Bàn chuyện cải mộ Mẹ, anh Hai nói:
- Tôi góp một phần.
- Tôi một phần.
- Tôi cũng một phần.
Thím Tư chen vào, như đùa như thật:
- Chú Út hai phần mới phải. Anh Tư đâu hưởng gì đâu?!
Chợt nhớ lúc nhỏ, mấy anh em ngủ chung với Mẹ. Đêm, muỗi vào mùng cắn Mẹ. Mẹ không đập, sợ hụt, cứ để muỗi cắn Mẹ no rồi sẽ không cắn các con.
Ôi! Tình yêu của Mẹ là thế. Có chia phần bao giờ đâu!

Văn Triều


Bi kịch

Sạp anh chị ít khách vãng lai. Ế ẩm, vốn cạn dần, nợ nần chồng chất. Anh mượn rượu giải sầu, sanh tật đánh vợ. Chịu đòn không thấu, chị làm đơn ly hôn. Bạn bè giải hoà, góp tiền cho chị mượn vốn không lãi. Chị bỏ hàng, chia giá sỉ cho người bán lẻ đầu chợ, nhờ vậy đắt khách. Anh bỏ rượu, giúp vợ tần tảo năm, sáu năm dài, nợ trả xong, nhà có đồng ra đồng vào, con cái học giỏi. Chị vui chưa kịp nở nụ cười, cơn đau ập đến... Cầm đơn thuốc trong tay chị ước gì mình dốt, không biết đọc hai chữ: ung thư.

Huỳnh Thanh Vân


Đôi mắt

Có một cô gái không may bị mù, quen biết một chàng trai, 2 người cùng yêu nhau, dến một ngày cô gái nói với chàng trai: "Khi nào em nhìn thấy được thế giới, em sẽ lấy anh".
Rồi đến một ngày kia cô gái được phẩu thuật mắt và cô đã nhìn thấy được ánh sáng. Chàng trai hỏi: "Bây giờ em đã thấy được cả thế giới, em sẽ lấy anh chứ?"
Cô gái bị ngẩn ngơ choáng váng khi thấy chàng trai cũng bị mù như mình. Cô ta từ chối anh.
Chàng trai ra đi trong nước mắt và nhắn lại rằng: "Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình em nhé, vì đó là món quà cuối cùng anh có thể tặng em".


Sống ở đời

Từ hồi còn học trung học, cha tôi có thói quen vặn đồng hồ chạy nhanh năm phút. Rồi vào đại học, ra trường, đi tìm việc làm, lập gia đình... cha tôi vẫn giữ thói quen như thế. Cha dạy tôi: "Phải luôn tôn trọng giờ giấc, và đừng để ai khó chịu vì mình chậm trễ con ạ".
Năm ngoái được thăng chức giám đốc, cha thay đổi thói quen đột ngột: cha vặn đồng cho chạy chậm năm phút. Tôi thắc mắc, hỏi tại sao, cha trả lời: "Phải nghiêm khắc với chính mình nhưng lại dễ dàng với người khác con ạ!"

Phạm Quốc


NGÃ

- Này, này, bảo thằng nhóc đừng chạy lên chạy xuống! Thảm mới đấy!
- Con ơi, đừng chạy nữa, ngồi xuống xem tivi nhé. Ngoan ngoan, mẹ thương!
- Ngồi kheo khéo nhé, cái quần jeans vải thô, không khéo lại sờn bộ ghế da đó!
- Thôi con ngồi xuống thảm như mẹ này, duỗi thẳng chân ra thoải-mái hơn con ạ!
- Thảm không êm, con thích ngồi trên ghế cơ! Gà con phụng phịu dỗi.
- Chết chửa, tới giờ về nhà rồi, ngày mai con phải dậy sớm đi học nữa đấy. Chào bác rồi ta về.
Từ nhà ra đến ngõ, gà con bỗng dưng lớn nhanh như chú gà khắc khổ, "Mẹ ơi, bác ghẻ lạnh mình, phải không mẹ? Dạo bác còn ở nhà cũ, con vẫn chạy nhảy, vẫn ngồi trên sa-lông xem tivi mà! Sao bây giờ bác khác nhiều thế?"
Gà mẹ vươn đôi cánh ủ con vào lòng khóc rưng rức, tủi thân mình hèn mọn hơn con sâu, cái kiến, không bằng tấm thảm lót chân nhà bác. Ruột thịt mà, sao lạ thế nhỉ?

Linh-Chi


Đám giỗ

Bà mất sớm. Ông lấy vợ kế. Bà Hai không sinh con để toàn tâm chăm lo cho chồng và các con chồng, rồi các cháu nội ngoại. Mấy chục năm trôi qua như thế… Ông bà lần lượt ra đi.
Một lần đến đám giỗ ông, nhìn lên bàn thờ chỉ thấy di ảnh của ông và bà Cả. Hỏi người nhà: vậy ai thờ bà Hai? Họ tỉnh queo: để bà ở chùa!
Thắp nhang trước bàn thờ bỗng như thấy hình bóng bà Hai vẫn ân cần bên ông.


Ngoại

Nó luôn khó chịu cho là ngoại lẩm cẩm: mở nước to, ngoại nhắc, nó ra ngoài, ngoại tắt quạt ngay. Có lần nó gắt: " Ngoại già rồi, lo nhiều chi cho mệt!". Ngoại nghe, thở dài sườn sượt.
Ngoại về quê. Nó mặc sức" tung hoành". Cuối tháng, đồng lương công nhân ít ỏi vơi quá nữa vì phí điện nước , ba mẹ mắng nó tả tơi.
Tối về, biết chuyện, ngoại lụm cụm lần giở gói tiền chắt chiu, bọc mấy lớp giấy báo, đưa mẹ " Con cầm lấy. Má già rồi, cần gì đâu..". Nó nghe mà muốn khóc.

Nguyễn hữu Công


Nợ lời xin lỗi

Hai đứa quen nhau từ một ngôi trường Trung học.
Mùa hè năm đó , người ta tặng con nhỏ tập thơ đầu tay rồi ra đi mất biệt, không gặp gỡ , chẳng liên lạc
Mùa hè đến rồi đi ....
Con nhỏ nhận được tin nhắn :" Dạo này nhỏ sống ra sao ......."
Con nhỏ khóc , khóc thật nhiều , nhớ người ta nhiều lắm. Tập thơ người ta tặng.
Trăn trở suốt mấy chục năm., vẫn còn nợ một lời xin lỗi.

Đặng Thị Vân


MÙA CÁ BÔNG LAU

Quê tôi ở ngã ba sông Vàm Nao, nơi nổi tiếng có nhiều cá bông lau. Dầu vậy, giá cá ở đây cũng không phải rẻ. Đến mùa, thỉnh thoảng má mua một khứa cá nhỏ nấu nồi canh chua để cả nhà cùng ăn. Thường anh chị em tôi nhường phần cá cho má. Má nói cá tanh, thích rau hơn.
Cậu ở thành phố xuống đòi ăn canh chua cá bông lau má nấu. Cậu chạy mua con cá to. Đến bữa không thấy má gắp cá. Cậu bảo: “Hồi xưa chị thích nhất món cá này?” Tôi thấy má tôi bối rối. Giờ tôi mới hiểu là vì sao má bảo không thích ăn cá.

Võ Thanh An


Giao Mùa

Cuối hạ. Nắng nhạt dần với những cơn gió lạnh. Cánh rừng bên bờ sông xôn xao, cây chuyển mình thay lá, dòng nước còn xanh với từng gợn sóng rạt rào. Cánh hải-âu lượn lờ trên cao như còn quyến-luyến miền đất vui của những ngày hè đầy nắng ấm.
Đầu thu. Ngôi nhà nhỏ buổi chiều êm ả. Nắng bên ngoài đã tắt nhưng bếp hồng sáng rực lan tỏa mùi thơm ngào ngạt của bánh táo, nỗi ấm áp dịu dàng chan hòa trong không-gian tĩnh-mịch. Đóm lửa đốt lên. Ngọn nến chập chùng chiếc bóng cô đơn trên vách.
Quạnh quẽ.

Linh-Chi


NGHỀ CỦA MẸ

Mẹ tôi làm nghề bán cá. Mùa nước nổi mẹ bán cá linh. Cá linh đưa lên bờ mau chết dễ sình, nên xuống bến mua cá xong mẹ phải chạy rao bán khắp xóm. Có lần mẹ đội thau cá đồng trước cổng trường tiểu học nơi tôi học, ở ngoài rào mẹ ngoắc tôi đến, cốt đưa cho gói xôi, cái bánh... Mấy năm học xa, tôi không cho ai biết mẹ làm nghề bán cá.
Nay về, giữa mênh mông đồng nước quê mình, tự thấy như chưa bao giờ tròn chữ hiếu cùng mẹ.


LÒNG MẸ

Mẹ ở quê lên thăm. Vợ chồng mới cưới lại sớm ra riêng nên nhà cửa bừa bộn.
Mới đến là mẹ loay hoay vào bếp rửa chồng chén, đĩa, quay sang giặt đồ... suốt cả ngày, ngăn thế nào cũng chẳng được.
Chiều cầm mẹ ở lại để vợ chồng đưa đi coi hát. Mẹ bảo phải về thôi.
Về quê, có người hỏi mẹ thăm thằng út trên thành phố có vui không, mẹ cười bảo vui lắm tháng sau sẽ lên nữa.

Võ Thanh An


QUÀ CHO MẸ

Lúc còn nhỏ mỗi lần thấy mẹ đi chợ về là cô lại lao ra lục giỏ để tìm cái bánh hay gói bỏng ngô. Và mẹ chẳng bao giờ làm cho cô thất vọng cả.
Lớn lên, cô lập gia đình và có hai đưa con. Mẹ cô bây giờ đã già đi, suốt ngày bà quanh quẩn bên lũ trẻ. Mỗi lúc đi chợ về cô cũng hay mua quà cho con, nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến mẹ. Cô không hiểu rằng những lúc ấy mẹ cô cũng thấy buồn và tủi thân.
Ngày mẹ ốm nặng phải đưa vào bệnh viện, cô mua nào là cam, nào là bánh nhưng mẹ chẳng thể nào ăn được nữa cho đến ngày mẹ ra đi mãi mãi.

Phạm thị Kim Anh


Tôi và Bạn

Tôi và bạn dạy chung trường. Bạn giỏi nên bạn dạy lớp lớn, còn tôi dở nên dạy lớp chót bẹt, tuy vậy bạn và tôi vẫn có những giờ lên lớp trùng nhau và do đó quen nhau. Bạn hay cười còn tôi hay hét (đứng lớp) . Bạn dạy môn QuốcVăn, tâm-hồn lai láng thơ và văn, còn tôi khô khan dân Khoa-học, không biết làm thơ, cũng chẳng biết viết văn, chỉ có chút tâm huyết với mớ kiến-thức toán học, những phương-trình, định-lý,... Trời cuối năm, rừng cao su sau trường thay lá, chiếc lá vàng bay nhẹ vào lớp nằm nghiêng nghiêng bên khung cửa sổ. Tiếng hát bạn đầm ấm trong buổi tiệc tất-niên Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương.... Mùa xuân, mùa thu, và những thu đông bốn mùa sau đó, vẫn nhìn nhau rồi xa nhau. Bạn nơi phương trời vẫn lai láng văn và thơ . Tôi lãng phí hết cả đời vẫn không tìm được hệ-số cho đường thẳng của đời mình. Ngày tháng cũ chỉ còn lại chút ấm áp của tiếng hát và mùa thu.

Đặng Thị Vân