TRUYỆN THẬT NGẮN



Xem Truyện Thật Ngắn 1 | Xem Truyện Thật Ngắn 2


Chợ

Con gái thành phố theo chồng, làm dâu mẹ quê. Cha dặn: "Đất lề , quê thói. Đàn bà cái hạnh ở nhà, cái nết ở chợ".
Mẹ chồng giao tiền đi chợ. Món tiền còm. Mua sao cho tròn mâm cơm?
Ở chợ bực mình vì giá cả nhưng cố nhịn, mềm mỏng. Lời nhỏ nhẹ bị át bởi lời chanh chua, không cãi..... Lòng vui khi thoáng nghe ".....nhì thời tu chợ.......Con nhà ai đẹp nết!".
Sau bữa cơm chồng nói: "Mẹ theo em đi chợ. Mẹ rất vừa lòng!".Giật mình tự hỏi:"Mẹ theo mình ra chợ!?.




Vết sẹo

Cận thấy trên tay bố có một vết sẹo thật to. Hỏi mẹ, Cận mới biết vết sẹo đó là do Cận gây nên . Nói đúng hơn là khi Cận mới hai tuổi,mới chập chững đi, bị vấp ngã suýt té xuống ao, may mà có bố, nếu không thì .... Nhưng bố lại va vào một cọc nhọn cạnh bờ ao, một vết toét nơi tay còn để lại sẹo đến bây giờ.
Khi kể về vết sẹo ấy, mẹ còn nói:
- Đó là vết sẹo con nhìn thấy, Bố con còn biết bao nhiêu vết sẹo không nhìn thấy được!
Đã hai mươi năm qua, chưa bao giờ Cận thấy bố nói về vết sẹo trên tay và vết sẹo không thấy trong lòng bố. Qua lời mẹ , nhìn lại mình, Cận biết trong lòng bố đến nay vẫn còn những vết thương chưa thành sẹo.


Cha

Nhà đông con. Cha mẹ tôi vất vả, bươn chải nhiều nhưng nhà vẫn nghèo. Nhìn mâm cơm gia đình đạm bac, cha buồn. Đôi khi có thêm thức ăn cải thiện, mẹ gắp cho cha. Cha không ăn và gắt lên:"Không muốn ăn!". Nhưng tôi hiểu: Cha nói dối. Khi trời mưa lạnh, không ai muốn ra đường, cha ra sông cất cá. Đến bữa cơm, tôi thấy trong mắt cha ánh lên niềm hạnh phúc.
Đến giờ, khi chị em tôi đã lớn, có thể mua biếu cha mẹ những món ăn ngon thì cha bị bệnh tiểu đường phải ăn kiêng, không ăn được những đồ ăn ngon nhiều dinh dưỡng.


Đèn tắt

Gíó đưa bụi chuối sau hè,câu hát đau lòng thuở các con còn bé và từ sông lạch tôi phải trở thành biển cả để con tôi có cha.
Còn nhớ lúc nghèo. Khi ấy quê tôi chưa có đèn điện, tôi thường dẫn các con đi xem phim. Xách lồng đèn bắt nhái cùng con chó đi theo, vô rạp nó nằm im dưới ghế. Khi về trời mưa bùn sình, thằng lớn cõng thằng út. Lon ton con chó theo sau....
Mẹ cùng con. Đường dài. Phim buồn. Mưa khóc nhìn đèn tắt.


Cha tôi

Ngày bé, mỗi lần nghịch bị hàng xóm mắng vốn, cha lại bắt tôi cúi xuống rồi quất liền mấy roi vào ...gối, miệng thì hét lớn "chừa chưa, từ nay còn phá nữa thôi!", cốt để cho bác hàng xóm hả lòng hả dạ. Chỉ có tôi là nằm im thin thít, đợi cha nói nhỏ " chạy đi con" là như mở cờ trong bụng, ba chân bốn cẳng chạy ra cửa, còn nghe tiếng cha nói với theo "Đi luôn đi, con với cái gì hư quá!".
Lớn lên có con, mỗi lần con nghịch, cầm roi định đánh, nhớ đến cha ngày xưa, lại thôi , không đánh nữa.


Món ngon của mẹ

Mẹ cả đời vất vả, nhịn nhường, chưa từng tự tay gắp miếng ngon. Ăn cơm, chỉ ưa nhất món mắm cà làm xổi.
Cha bảo thương mẹ nhưng có bao giờ quan tâm mẹ nghĩ gì, thích gì.
Và gánh nặng gia đình đâu thấy cha ghé đỡ cho mẹ nhẹ vai . Về già, cha đổi tánh, càng khó chịu. Đòi ăn chay trường. Giỗ mẹ cũng bắt phải cúng chay . Con lén đặt vào góc khuất bàn thờ dĩa mắm cà mẹ ưa ngày trước. Lòng ngùi ngùi . Sống sao thác vậy. Sinh thời mẹ đâu biết ăn chay!


Nỗi buồn

Còn chưa đầy một tháng nữa là đến thời hạn cuối nộp học phí. Con luôn bị nêu tên. Điện về nhà mẹ bảo chờ thêm ít hôm nữa. Cuối cùng thì tiền cũng đã được gửi ra, con không còn lo nằm trong danh sách"đen" bị nêu tên trên bảng thông báo của trường nữa.
Nghỉ hè về nhà thấy chuồng trâu trống trơn. Con hỏi, mẹ bảo sợ con bị đuổi học nên bán rẻ cho người ta rồi. Nhìn thấy thửa ruộng khô cằn cỗi mà nước mắt con chãy dài trên má...


Cái gối

Nhà nghèo, hai chị em phải nằm chung một cái gối. Tối, giành nhau, em đẩy chị, chị mắng em....nhưng cả hai đều ngon giấc.
Chị xa nhà, em chẳng còn người chung gối.
Nó thèm được giành nhau với chị. Nó nhớ chị, không ngủ được.
Chị được nằm một mình cả hai gối, chẳng ai giành giật. Chị thương em ở nhà thay chị làm bao nhiêu công việc. Chị khóc và mất ngủ....


Nhà chật

Không còn chỗ nào khác, phải đặt bàn thờ má ở ngay cửa sổ. Hũ đựng cốt đặt cạnh hình thờ, lâu dần có thói quen luôn tay đóng cửa vì có cảm giác như má đang bị nóng khi nắng chiếu vào và lạnh ướt khi trời đổ mưa.
Hôm nay giỗ má lần thứ hai .Nắng chiếu vào hũ cốt nóng hổi . Choàng tay qua bàn thờ đóng cửa, cảm giác như đang ôm má vào lòng, bất chợt nói thầm:"Má ơi, má đang ở nơi nào?Về thăm con nghe má!", lòng bổng nhói đau.

Đưa đón

Ngày xưa nhà nghèo. Mỗi ngày Ba chở hai con đi học trên chiếc xe đạp cà tàng. Đường đến trường nhiều dốc cao. Ba, người đẫm mồ hôi vẫn cố còng lưng đưa hai con đến trường đúng giờ. Có hôm trời mưa như trút nước. Ba cha con chỉ có một áo mưa. Ba nhường cho hai con để không bị ướt. Trên đường đi, Ba thường kể chuyện vui cho hai con nghe. Dù mệt hay khỏe, không bao giờ nghe Ba than một tiếng.
Nay sang đây định cư. Hai con đã trưởng thành và vững chãi. Còn Ba tuổi già không lái xe được. Đi đâu cũng phải khó khăn nhờ hai con chở.
Hôm nay có mấy người bạn đến mời họp mặt. Ba nhờ hai con đưa đón. Đứa em thoái thác: "Con không rảnh đâu, ba nhờ chị Hai chở đi". Nó lên xe chạy vội ra quán cà phê tán gẫu với bạn bè. Chưa kịp nhờ, cô chị đã gắt gỏng: "Già rồi, không lái xe được, chịu khó ở nhà cho yên thân, đi ra ngoài làm chi để người ta phải mất công đưa đón".
Ba nghe nói. Buồn. Làm thinh. Thẫn thờ ra sau vườn đốt điếu thuốc.
Mẹ ngồi nghe thấy hết. Nhìn theo Ba, nước mắt rưng rưng.


Biển và những giấc mơ

Bố và con dạo biển. Bố chỉ tay về phía chân trời: "Con còn trẻ, hãy như sóng miệt mài....Bố già rồi sẽ làm bờ cát cho con...".
Mắt bố dõi nhìn mặt biển xa xăm và gieo vào lòng con một giấc mơ.
Thời gian theo chân sóng. Con học giỏi. Lòng bố vui và một ước mơ....
Ngày giỗ mẹ, bố đau nặng. Con nhận tin thi trượt. Sợ người thêm đau, con nói dối....
Một tháng sau, bố khỏe lại với nụ cười rạng rỡ
Con lại xa nhà...
Giấc mơ vẫn còn dang dỡ!

Điều thiêng liêng


Theo lệ thường, cứ mùng một Tết má bắt cả nhà đi viếng mười ngôi chùa để cầu an, cứ thế cho đến khi anh em chúng tôi lần lượt trưởng thành. Bạn bè nhiều. Tết đến bốn anh em chỉ mong đi chơi cho thỏa thích .Không còn muốn theo má đi chùa nữa, nên mỗi đứa một lý do....Má lặng lẽ một mình đến chùa cầu an.
Năm nay, má mất. Bốn anh em mỗi đứa gia đình riêng, Tết đến như thấy thiếu điều gì thiêng liêng lắm, dường như là sự bình an trong tâm hồn...


Hai chiếc lá vàng

Sớm khuya, trong góc bàn căng -tin, ông uống cà phê còn bà ăn cháo. Ngồi đối diện, thỉnh thoảng họ trộm nhìn nhau. Ông gọi tính tiền, bảo: "Tính luôn tô cháo...". Bà ngạc nhiên. Bước đến quầy, bà mua cho ông chiếc bánh tiêu. Ông rót cho bà ly trà nóng....
Ra tới ngạch cửa, bà đi sau nhắc nhở: "Ông coi chừng mấy bậc thang nghe!...." Quay nhìn lại thấy chân bà khập khiễng. Móc chay dầu nóng đưa cho bà , ông bảo: "Bà giữ xức cho ấm chân"
Ông chậm rãi bước. Bà đứng lại nhìn theo.


Thơ và toán

Ngoài trời mưa rả rích. Anh chợt nảy ra một từ cho khổ cuối của bài thơ dang dở. Anh như đấm hồn vào câu thơ buồn, mang tâm trạng của một kẻ cô đơn đi trên con đường vắng.
Nhưng nào anh có cô đơn,chỉ bên kia vách phên mục, mẹ anh đang nhẫm tính sao cho bữa ăn có đủ chất để anh có sức mà học, khi gánh chè bán hết cũng chỉ kiếm được 20.00 đồng.
Đôi khi người ta đọc một bài thơ rất lãng mạn mà không thấy bên cạnh có một bài toán rất khó giải


Tôn sư trọng đạo

Ông nội tôi là cụ đồ nho quanh năm quần ta , guốc mộc. Tết nào học trò cũng đến. Ông mất, họ khóc suốt đêm.
Bố tôi là thầy giáo thời trước giải phóng sau này về làm ruộng chân lấm tay bùn. Và học trò cũ có dịp gặp , cúi đầu: "Con chào thầy", lễ phép.
Tôi là giáo viên thời bao cấp, dép Lào, áo linh, một buổi lên lớp, một buổi bán kem cây. Học trò vẫn "chào thầy" kính cẩn.
Gẫm lại ba đời thầy , phảng phất đâu đây lời "tôn sư trọng đạo"


Quấy rầy

"Con gái mà quậy hơn con trai!".
"Mầy chỉ quấy rầy ba thôi!".
Tôi thường mắng mỗi khi nó đòi cuốn sách tôi đang đọc, bắt tôi cõng đi chơi khi đang bận bịu. Tội nghiệp, con mắc chứng bại não thêm dị tật bẩm sinh nhưng khi bị quấy rầy tôi vẫn thế.
Con bỏ ăn hai ngày rồi đột ngột qua đời. Tôi cảm nhận rõ ràng sự hụt hẵng khi gia đình mất đi một người thân.
Trong ảnh, nó vẫn nhìn tôi, ánh mắt ngây thơ hiền hòa như muốn nói: "Con không quấy rầy ba nữa , ba ơi!...."



Lòng mẹ

Ba mất. Mẹ đi lấy người khác. Tôi giận mẹ, khăn gói lên thành phố sống với dì. Mỗi tuần mẹ đều ghé thăm nhưng tôi không muốn gặp. Ngày tôi tốt nghiệp đại học,mẹ đứng nép ngoài giảng đường mỉm cười sung sướng lúc tôi lên nhận bằng. Tôi quay đi vờ như không thấy, chút nữa nước mắt chảy ra. Khi tôi kết hôn, mẹ đến chúc mừng, tôi cũng chẳng quan tâm . Rồi tôi mang thai đứa con đầu lòng. Tôi đau đớn, vật vã, lúc đó tôi mới hiểu được lòng mẹ. Khi đứa bé chào đời, tôi bật khóc nắm lấy tay mẹ, mẹ xoa đầu tôi, vuốt ve đứa cháu.


Mê tín

Các con lớn lên và xa dần vòng tay của mẹ . Ngày ngày trong căn nhà nhỏ mà lòng để tận nơi xa, mẹ cầu mong cho các con "chân cứng đá mềm". Gửi niềm tin vào trời Phật. Cô đồng nào gần xa mà mẹ không biết, chùa nào lớn bé mà không in dấu chân của mẹ. Điện về nhà là lê thê những "sao hạ, ngày kiêng tháng cữ",con mỉm cười."Mẹ lại mê tín!."
Mẹ bệnh rồi, lòng như lửa đốt. Làm sao đây?...Con chắp tay nguyện cầu....Biết đâu lời nguyện cầu sẽ trở thành sự thật!.


Gọi mùa yêu dấu

Còn nhớ, trên chiếc xe đạp sườn đầm, ba đã từng đưa rước mình sớm hôm đi về thời tiểu học. Hồi ấy,hơn tất cả những gì có được, dường như mình cảm thấy sung sướng và vô cùng thương ba mẹ.
Rồi ngày thi vào đại học, ba vẫn muốn đưa mình tới tận trường thi, cũng bằng chiếc xe đạp cũ ngày nào. Không dưng mình lại nghe lòng bất ổn vì chút thẹn trước mọi người.
- Ba đưa mầy đi để đỡ phải đạp xe. Dành sức làm bài cho tốt con à!..
Nhìn ba mẹ sớm cằn cỗi trước cuộc mưu sinh nhiều nghiệt ngã, bất giác mình thèm sống lại chút gì của cái thuở nào xưa.


Cứ ngỡ

Yêu anh, nó cứ ngỡ mình có cả thế giới. Đọc báo thấy những chuyện tình tan vỡ, nó nhún vai:" Chuyện người khác....
Rồi anh xa nó. Thoạt đầu, nó ngỡ trái đất này chỉ toàn màu đen. Nhưng mọi thứ vẫn vậy. Mặt trời vẫn chiếu sáng mỗi ngày. Nó vẫn đi về, vẫn cười, vẫn nói, chỉ có lòng là buồn hơn. Bây giờ khi đọc về những câu chuyện chia ly, nó ngỡ họ đang viết về mình.
Cứ ngỡ, cứ ngỡ, nó cứ ngỡ tất cả là một cơn mơ....


Thương mẹ

Cô là con một, hay làm nũng. Không vừa ý là giận dỗi, bỏ cơm, lần nào mẹ cũng dỗ dành. Mẹ xào gan, cho thêm lát gừng, ăn không hợp vị, cô vùng vằng khóc. Mẹ mua phở cho con gái, thở dài:"Có đi làm dâu mới biết thương mẹ".
Chiều nay, bị mẹ chồng mắng vì nấu cháo giải cảm cho em chồng mà không có tía tô.Cô vội vã xin lỗi mẹ , vỗ về em rồi đi chợ, vừa đi vừa khóc, chưa lần nào mẹ mắng mà con chịu đựng , vỗ về mẹ, mẹ ơi! .


Vô tình

Đau nhứt cả người. Tự xoa bóp thì mỏi tay. Ngoặt ra sau xoa dầu thì không được. Chị thấy cần biết bao một bàn tay giúp đở.
Nhớ xưa. Lòng tràn ngập nỗi ân hận muộn màng. Ngày ấy, cha đã ngoài 80 nhưng hãy còn chẳm hẳm, vẫn tự phục vụ. Hằng ngày, chỉ lo cơm nước, giặt giũ cho cha, chị coi mình đã tròn bổn phận. Những lần, thoáng thấy cha tự bóp chân tay với vẻ khó khăn, nhưng bận công kia việc nọ, chị vô tình:" Cha làm được mới không nhờ mình!"
Cứ thế. Giờ, cha đâu còn để chị trở về tuổi xưa! .


Hương thị

Vào cái Tết năm tôi lên mười, mẹ dẫn tôi đi bộ hết cánh đồng làng sang phố coi hát bội. Rạp hát đó nằm ở Ngả Giữa, diễn suốt ngày, đến hết mùng mười mới vắng khách.. Tết Huế, đi coi hát người ta bảo là: đi bói tuồng, đoán hên xui....
Theo mẹ, tôi chen vào cửa thì bị gọi giật lại: "Nhỏ! Bỏ trái thị đi rồi vô...". Đang rưng rưng nước mắt, bỗng một bàn tay mềm mại, xoa tóc tôi:" Cưng ngoan nhé! Ông Tổ ưa thị sẽ quên nhắc vở".
Đã nhiều năm qua, tôi vẫn nhớ giọng nói ngọt ngào của cô đào hát ngồi ăn quà trước rạp. Nhớ cả chuyện ông Tổ hát bội ưa trái thị như lũ trẻ thơ tôi.


Nhịp đập thời gian

Chị nhìn thấy nó trong một cửa hàng lạc xoong. Tần ngần, chị ". lên dây".Vẫn cái âm thanh mơ hồ từ những rung động cũ, cái thuở cứ bồn chồn dán mắt mãi vào chiếc đồng hồ mà chờ đợi......" Giờ Y"!
Giữa cái vô cảm của loại đồng hồ xài pin-lặng lẽ sống và lặng lẽ chết, đồng hồ " lên dây" đặt sự sống vào tay người. Như chị.
...Tối, chị đặt nó bên gối. Xa lắc rồi nhịp-đập-của-tim-yêu.
Vấn đề còn quan trọng hơn, bởi bây giờ nó thuộc về ....tim mạch!



Mưa

Nhỏ Chi mở nhạc êm, trùm mền món đậu rang . được một lúc cho ấm rồi " thưởng thức" món đậu rang. Được một lúc. Chi kêu chán , tôi nhìn nó:
-Chán gì , mưa giờ này, mấy ai được rúc trong nhà như mình.
Mưa giờ này, mẹ đang ngoài đồng, đầu đội mưa, chân dẩm trong đất. Mưa giờ này, ba đang bì bõm be bờ,quẩy cá trong ao. Mưa giờ này, em tôi đi học mười hai cây số lầy trơn, áo thư sinh loang vết bùn sình.
Mưa giờ này...Một giọt nước lăn dài trên má , nóng hổi vì mưa.

.


Tấm lòng hiếu thảo

Con duy nhất của Ông- Bà ngoại lại dị tật, tay cà kheo, mắt mù. Lan tự túc sinh ra Tuấn đặng có người hương khói cho mẹ cha. Gánh vác việc nhà từ lúc học lớp hai, lại thường xuyên phải tắm và thay đồ cho mẹ. Tan trường, ra đồng mò cua, bắt ốc. Mỗi ngày, Tuấn bán được chín ngàn trang trải việc học, cơm mắm bốn miệng ăn. . Nhìn em gầy guộc, khắc khổ, ánh mắt hồn nhiên nhưng lại chứa đựng bao điều trăn trở, thật cảm động biết dường nào. Tuấn ơi.....


Cậu bé bơm xe

Ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi về những năm sinh viên là đói. Có khi năm trăm đồng còn khó. Một lần, xe bị xuống hơi, tôi tạt vào lề đường khi thấy cậu bé bom xe.
- Chị phải trả bao nhiêu?
- Một ngàn ạ! Những một ngàn cơ à? Mọi khi bom hết có năm trăm thôi mà?!
- Thế mà chị cũng kì kèo! Thôi, em cho chị! Em hiểu cuộc sống các anh chị sinh viên mà!
Năm trăm đồng dính túi tôi đưa nó, thấy mình thật nhỏ nhen. Nhưng quả thực trưa nay tôi chưa biết ăn gì!


Hàng ô rô

Ngày đó, nhà tôi cách nhà em có một hàng ô rô. Tối nào tôi cũng chui qua hàng ô rô sang chơi với em. Hai đứa ngồi nói chuyện dưới trăng. Tình yêu trong sáng diệu kỳ!.
Rồi em bỏ làng lên phố. Tôi đau khổ nhưng cũng âm thầm lên phố làm thuê để tìm em. Có bận gặp em ăn mặc đúng mốt ngồi sau một anh chàng đẹp trai, tóc bóng mượt. Tôi lao vào công việc cho đến....
Ba năm sau, tình cờ găp em làm tiếp thị bia. Tôi nhìn em buồn. Em nhìn tôi khóc. Hay chúng mình về quê tối tối anh lại chui sang nhà em chơi, được không anh?
Tối. Trời sáng trăng như ngày xưa .Tôi định chui qua hàng ô rô thì hỡi ôi. Một bức tường vôi màu trắng chắn ngang Hàng ô rô ngày ấy đã chặt đi rồi...

Anh kết nghĩa

Anh quen em qua những cánh thư em gái hậu phương gửi người lính phương xa. Thời gian thư đi tin lại, anh về phép găp em rồi kết nghĩa anh em.
Ngày xuất ngũ, tình cảm anh em càng thắm thiết. Bạn bè người thân đều nghĩ anh và em một mai sẽ nên vợ nên chồng.
Ngày cưới anh,cô dâu không phải là em. Mọi người ngỡ ngàng.
Với anh, anh nghĩ em kết nghĩa cũng như em gái. Còn em, lấy cớ bận việc không đến dự.


Mẹ

Xa nhà, ốm phải nằm viện, tủi thân con khóc với ba mẹ trong điện thoại, mẹ tức tốc đón xe đi cả nghìn cây số vô với con. Hết bệnh con về, đêm tỉnh giấc nghe tiếng mẹ trở mình rên khe khẻ...
Lục cuốn sổ khám bệnh mẹ dấu dưới gối, cuốn sổ nhàu nhỏ, nhiều dấu lem nhem: mẹ bị gai cột sống cổ chèn dây thần kinh làm tê bại cánh tay.
Hai năm trời mẹ đau, mà con không hề hay biết!


Chuyện vườn trầu

Nhà chỉ hai mẹ con. Mảnh vườn trầu mẹ dành cho ngày anh lấy vợ. Môt dạo anh phá vườn trồng nho.Khuyên lơn mãi, mẹ mới giữ lại được cho mình dăm nọc trầu vàng.
Mấy mùa thất bát, anh bỏ vườn nho tha phương cầu thực. Mẹ già lây lất qua ngày nhờ hàng trầu và nuôi hy vọng.
Rồi anh trở về cùng một cô gái xinh đẹp. Mẹ chưa kịp mừng, anh đã chìa vãn tự bảo mẹ ký tên. Bàn tay già nua đỏ vệt trầu, run run. Mẹ không sao viết nổi tên mình.

Dì tôi

Tấm lưng còng sát đất như một dấu chấm hỏi, cùng chiếc gậy nhỏ trong tay, dì đang lọ mọ dò đường đến nhà thằng út. Ở độ tuổi ngoài 90, nếu không có viêc gì quan trọng hẳn dì dì không ra ngoài làm chi cho vất vả. Thằng Cả vừa nuôi dì 1 tháng, hôm nay lại đến phiên thằng ÚT. Trước đó, thằng Hai , thằng Ba cũng đã làm xong nghĩa vụ nuôi dì.
Dượng mất sớm để lại cho dì 4 đứa con trai, giờ tất cả đều đã có vợ , có con, nhà cửa đề huề trong cùng một xóm . Còn dì , mỗi "tội" là sống quá lâu nên mỗi năm phải 12 lần đều đặn đến nhà các con . Lần này, bước đi của dì ngày càng khó nhọc hơn , không biết dì còn đi được mấy lần đến nhà các con nữa?


Ruột đau chín chiều

Làng tôi nằm dọc ven sông. Mỗi mùa nước nổi, nhà cửa, ruộng vườn chìm trong biển nước .Đời người cơ cực trăm bề. Tôi thường mê về một phương trời lạ
Vừa tốt nghiệp đại học, tôi lập gia đình. Chồng tôi là người thành phố, có nhà cao, cửa rộng. Anh thường đi vắng. Chiều chiều ,một mình tựa cửa ngắm mây trôi.Tôi quay quắt nhớ cánh đồng vàng bông điên điển, thèm bát cháo loãng, thương mẹ già tóc bạc chèo chống mỏi mê.
Muốn về mà chồng không thích.


Trúng tuyển

Nó đang rửa bát cho hàng cơm thì thằng Hùng chạy vào mặt hớn hở, lắp bắp:
-Cậu....cậu đậu đại học rồi..
. Nó sững người:
-Thật không?
-Thật! Tên cậu được dán ngoài bảng thông tin đầu làng kìa!
Nó chạy thật nhanh! Dụi mắt mấy lần, nó không tin là thật. Đúng rồi! Tên nó kìa. Nó đã làm tròn ước nguyện cuối cùng của ba. Nhưng.....gánh rau nặng trĩu trên vai mẹ nó hiện ra, bây giờ gánh rau ấy sẽ còn nặng hơn. Bảng điểm trước mặt nó mờ dần , mờ dần......


Gió đưa cây cải về trời

Con trai đón bà ra ở với gia đình nó. Sáng: vợ chồng nó đi làm, con nó đi học. Trưa ăn uống xong, con trai:đi làm , con dâu: đi làm, cháu :đi học. Cả ngày bà bị nhốt trong nhà thui thủi vào ra, hết đứng lại ngồi. Bà thấy nhớ con lợn, con gà, nhớ mảnh vườn, nhớ bà Năm , bà Tám hàng sớm vẫn sang chơi...
Chiều nay con cháu đưa bà về quê an táng. Bà được gặp lại ông, được gặp lại hàng xóm láng giềng. Đâu đó có tiếng hát" Gió đưa cây cải về trời...."


Lòng Cha

Thuở nhỏ nhà nghèo. Qùa bánh chỉ toàn những thứ rẻ tiền, tôi rất thích chuối nấu.
Tôi vào sư phạm, học ở tỉnh xa. Ba lặn lội tới thăm không quên đem theo cho tôi chuối nấu. Nhìn quanh, thấy ba má bạn chỉ đem những quà bánh đắt tiền . Tôi đâm ngượng, không muốn nhận . Ba dúi mấy trái chuối vào tay tôi: "Của má con nấu đó!".
Hết giờ thăm. Ba má các bạn người lên xe du lịch, người lên xe gắn máy. Ba đi bộ, lê đôi dép cũ mòn. Nắng xối lên đầu không nón. Tôi bật khóc.


Ba

Mẹ bỏ ba đi theo người đàn ông khác. Ba một mình gà trống nuôi con. Ba chăm chút con từng bữa ăn giấc ngủ, ba vụng về cầm dây nơ buộc tóc, tra khuy áo, cắt móng tay cho con. Con đi học xa, ba tự lo cho mình. Ngày nghỉ, con về thăm, bất chợt gặp ba trên đường, xót xa con nói:"Sao ba đi giữa trời mưa thế này?"
Ba cười:" Phải biết đấu tranh với thiên nhiên con ạ!"
Ba run run dắt chiếc xe đạp, nón đội đầu ướt đẫm. Trong giỏ, mấy con cá và mớ rau.


Ba mẹ tôi

Tôi đi học ở thành phố với bao nhiêu khó khăn, nhiều lần về thăm nhà rồi đi.
Hôm nay, tôi lại về thăm nhà ngay ngày bão lũ. Ba mẹ ra mừng rỡ nhưng trên khuôn mặt ẩn một nỗi lo âu. Tôi hỏi ba cảnh nhà, ba cười nói: "Con yên tâm học cho giỏi". Lúc đó, mẹ đi cửa sau qua nhà dì Năm mượn tiền và gạo cho tôi mang theo.
Ba mẹ đưa tôi xuống đò. Tôi tiến về phía trước, Ba mẹ lùi lại phía sau cực khổ trăm bề.



Vô tâm

Ngày còn nhỏ, tôi thường được di - dượng kể về chuyện tình của họ. Một tình yêu thật dẹp được tô điểm bằng những tình khúc của nhạc sĩ Trịnh Cộng Sơn mà lúc ấy cả hai người đều thích...
Hôm vào nhà sách, thấy tuyển tập nhạc Trịnh Công Sơn, tôi mua ngay gởi tặng dì - dượng. Người bạn gái đi cùng bỗng hỏi: "Ba mẹ anh thích gì? Sao anh không mua tặng họ?".
Tôi chợt giật mình. Tôi có vô tâm lắm không khi mà tôi cũng chẳng biết được ba mẹ tôi thích điều gì nhất!



Nghịch lý

Thanh minh. Bàn chuyện cải mộ Mẹ, anh Hai nói:
– Tôi góp một phần.
– Tôi một phần.
– Tôi cũng một phần.
Thím Tư chen vào, như đùa như thật:
– Chú Út hai phần mới phải. Anh Tư đâu hưởng gì đâu?!
Chợt nhớ lúc nhỏ, mấy anh em ngủ chung với Mẹ. Đêm, muổi vào mùng cắn Mẹ. Mẹ không đập, sợ hụt, cứ để muổi cắn Mẹ no rồi sẽ không cắn các con.
Ôi! Tình yêu của Mẹ là thế. Có chia phần bao giờ đâu!


Thầy và trò

Về hưu, tôi mở lớp dạy kèm tại nhà. Cô bé học lớp 9, chăm ngoan nhưng hơi chậm hiểu. Thôi thì lấy cần cù bù thông minh. Tôi kiên trì giảng đi giảng lại. Mỗi khi gương mặt cô bé bừng sáng vì đã hiểu, tôi thấy mọi mệt nhọc tan biến.
Mấy hôm nay, cô bé có vẻ lo ra không tập trung. Nhìn lên tờ lịch, tôi lờ mờ đọc được lý do. Cuối giờ, tôi chủ động bảo:
- Con đừng nhắc mẹ tiền học, khi nào đóng cũng được. Có điều con đừng vì chưa đóng tiền mà nghỉ học.
Cô bé thở ra như trút được gánh nặng. Ôi! Học trò của tôi...


Hoa hồng và mùa xuân

Gần Tết, bọn bạn rủ nhau ra công viên thị xã xem văn nghệ. Xuân ngao ngáo từ chối. Chiếc áo đã cũ rích. Đế giày đã mòn hơn nửa… Ba mẹ không đủ tiền sắm quần áo mới. Xuân thấy năm mới chẳng còn ý nghĩa gì.
Mẹ bảo Yên Xuân ra vườn hái một ít hoa hồng vào cắm. Yên Xuân cắt từng nhánh hoa một cách khó chịu. Những chiếc gai đâm vào tay đau nhói. Tủi thân, cô bạn ném những bông hoa, rưng rức khóc. Mẹ chạy ra, vội vàng bôi thuốc vào tay cô bạn. Rồi mẹ cầm dao, tự cắt cả chục cành hoa gọn gàng, thoăn thoắt. Xuân ngạc nhiên lắm vì những chiếc gai không đâm vào tay mẹ.
- Hoa hồng có gai cũng như cuộc sống có nhiều khó khăn vậy. Khi không thay đổi được nó, tốt nhất là nên chấp nhận nó. Mẹ biết hoa có gai nên mẹ tránh những chỗ bị gai đâm. Cuộc sống có những điều không hài lòng thì mình tránh không nghĩ đến nó. Khi con nhìn mọi thứ tích cực hơn thì cái gì đối với con cũng đẹp cả.


Ước mơ ngày Tết

Năm cũ sắp qua đi để rồi một cái tết đang đến gần. Hình như đây cũng là một cái gì đó, hay là một chút sắc màu cho cuộc sống của những đứa trẻ sống dưới gầm cầu:
Một đứa hỏi:
- Tết này mấy đứa có dự định gì không?
Tiếng nhao nhao của đám trẻ làm rộn ràng cả khu gầm cầu, đứa nào cũng muốn thỏa sức để những giấc mơ của mình được bay lên, dẫu cho là mơ hồ.
- Tao muốn được có quần áo mới, được đi đây đó diện cùng mọi người.
- Còn tao thì muốn được ăn một bữa thật thịnh soạn trong những ngày này.
- Còn em muốn được dắt tay ba mẹ dạo quanh chợ hoa, quây quần bên nhau cắt chia những mẩu bánh chưng thơm lừng.
Cả đám lao xao với những lời tâm sự trẻ thơ, đôi chút xen lẫn giọt nước mắt tủi hờn âm thầm lăn nhẹ len vào cõi lòng tái tê.


Những cái ôm

Tỉnh dậy trong bệnh viện cô không thấy người nhà đâu cả. Nhìn sang giường đối diện cô thấy một bé trai khoảng hai tuổi đang đưa hai tay về phía mình gọi, “Mẹ! Mẹ!”. Cô chống tay ngồi dậy, nhìn quanh, thấy trong phòng không có người phụ nữ nào ngoài mình. Đứa bé vẫn nhìn cô và gọi mẹ không ngừng. Cô bối rối, cô suy nghĩ, rồi cô thả chân xuống đất, cố chiến thắng cơn chóng mặt để đi cà nhắc về phía đứa bé. Cô vừa mới đến mép giường thằng bé đã nhoài người ôm ghì lấy cô, vừa cười vừa reo “Mẹ! Mẹ!” đầy sung sướng.
Bác sĩ nói cả cô và thằng bé, hai bệnh nhân bị sang chấn tâm lý vì tai nạn giao thông, đều bình phục nhanh chóng đến mức khó tin.



Buông nó ra

Một người cha nói với con của mình rằng:
- Hãy nắm chặt bàn tay của con lại, nói cho cha biết con có cảm giác gì?
Người con nắm chặt tay:
- Hơi mệt ạ.
Người cha:
- Con thử nắm chặt hơn nữa xem!
Người con:
- Càng mệt hơn ạ!
Người cha:
- Vậy con hãy buông tay ra!
Người con thở phào một hơi:
- Thoải mái hơn nhiều rồi ạ!
Người cha:
- Khi con cảm thấy mệt, nắm càng chặt sẽ càng mệt, buông nó ra, sẽ thoải mái hơn nhiều!


Ba Và Mẹ

Mẹ xuất thân gia đình trí thức, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng con nhà nông “chánh hiệu”.
Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa.
Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.
Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện.
Tối ba nói sảng điều gì, không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói “Đúng! Ông nói đúng…” Quay đi, mẹ sụt sùi, chị em thút thít khóc.


Thời gian

Mẹ già bị bệnh Alzheimer, lúc nhớ lúc quên. Gặp người này lại tưởng người kia. Chủ nhật, con gái từ thành phố tất tả về thăm.
Thấy mẹ cười, chị rất mừng. Chắc mẹ còn nhận ra mình.
Mẹ cầm tay chị rồi sụt sùi:" Chị về chơi, con gái tui có nhắn gửi chi cho tui không.?"
Chị ôm mẹ khóc òa. Nhìn hai mẹ con, bố quay mặt, lau nước mắt.


Sinh khó

Nhà năm anh em, tôi là con út, lần sinh tôi nghe kể là lần sinh khó.
Hồi nhỏ, tôi tả cảm xúc của mình về chuyến" đi biển một mình" của mẹ qua bài văn ở lớp, thầy khen.
Tôi thương mẹ nhiều hơn thương ba. Sau khi ba mất có lần mẹ kể:" Hồi sinh tội nhất là ba. Mẹ trở dạ ban đêm đúng vào mùa nước nổi. Ba bơi xuồng hàng chục cây số để đưa mẹ đến nhà bà mụ vườn. Lúc mẹ sinh, việc nhà chỉ một mình ba quán xuyến...
Ngoại tôi nói như trách:" Người sinh khó là ba con chứ không phải mẹ, vậy mà bây chỉ thương có mẹ..."


Người nghèo

Ba đèo em trên chiếc xe đạp. Bổng một chiếc xe đạp khác, chở đầy những bao than loạng choạng từ phía sau đâm vào. Em không chuyện gì, ba thì quần rách te, đầu gối máu ra nhiều .Ba loay hoay phụ đỡ người chở than- trạc tuổi ba- sửa cho những cái bao ngay ngắn lại ....
Ba bảo em:" Người nghèo khó hay nghĩ hay lo, đôi khi họ không thấy những gì trước mặt đâu con. Làm sao chúng ta có thể cấu gắt với họ được?!"


Kinh doanh

Anh chàng nọ:
- Ông chủ, tắm ở đây mất bao nhiêu tiền?
Ông chủ:
- Nhà tắm nam 40 nghìn, nhà tắm nữ 400 nghìn.
Anh chàng nọ:
- Ông ăn cướp đấy à...
Ông chủ:
- Cậu muốn đến nhà tắm nam hay nhà tắm nữ?
Anh chàng nọ quyết đoán đưa ra 400 nghìn. Bước vào nhà tắm nữ liếc mắt nhìn, toàn là nam. Anh em trong nhà tắm:
- Lại một thằng nữa tới!


EM TÔI

Bám đất Sài Gòn sau 3 năm ra trường, tôi vẫn không xin được việc. Đôi cua dạy kèm, khi chẳng đủ trang trãi lại phải nhờ nguồn “trợ cấp”ở quê.
Vừa rồi, đau ruột thừa, nằm viện. Mẹ vượt ngàn cây số vào thăm. Ngày về, dúi vào tay tôi chỉ vàng, bảo: “Của cái Lan, nó dặn con dùng để hồi sức, viện phí và tiền gởi vào cho con trước đây cũng một tay nó cả. Tội nghiệp! Dạy thêm tít mù, còn nuôi thêm cả lợn”.
…Nhớ ngày Lan trượt đại học, thư về tôi mắng chẳng tiếc lời… Cầm món quà của em, tôi chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong.


Tôi có nên tuyển dụng cậu ta

Năm thi đại học, tôi chỉ được 6 điểm, còn con trai của bạn mẹ tôi được 20 điểm, cậu ta đến học tại trường đại học trọng điểm, còn tôi chỉ có thể đi làm thuê. Chín năm sau, mẹ của cậu ta chạy đến khoe khoang với tôi và mẹ tôi rằng con trai bà ta đang đi phỏng vấn vào chức giám đốc lương tháng vài chục triệu... Còn tôi, lại đang nghĩ: vào công ty của tôi không?


Miếng cơm cháy

Ngày xưa nhà nghèo lắm, gia đình đông con nên cha mẹ tôi rất vất vả để lo toan cho từng bữa cơm. Có một thời gian tôi để ý thấy mẹ ăn toàn cơm cháy, tôi thắc mắc thì mẹ cười bảo rằng cơm cháy ăn ròn thơm ngon nên mẹ thích ăn.
Thời gian trôi qua, đến khi tôi lập gia đình. Những đứa con lần lượt ra đời, vợ chồng chúng tôi cũng rất chật vật để nuôi bao nhiêu miệng ăn. Có lần nhà thiếu gạo, nấu đủ chỉ cho các con ăn, tôi ráng cạo vét mấy miếng cơm cháy ra ăn đỡ lòng, đứa con út của tôi vội hỏi tại sao mẹ lại ăn cơm cháy khô cứng thế.
Lúc này tôi muốn trào nước mắt để hiểu rằng ngày xưa mẹ tôi đã hy sinh tất cả cho các con như thế nào. Mẹ ăn gì cũng được miễn là các con no đủ là mẹ vui sướng lắm rồi. Lòng mẹ bao la như thế đó!


Mẹ ơi!

Nhận được thư, Nô mừng lắm!Vì cả nhà đều khỏe. Nhưng nhà Nô lại mất mùa nữa, vậy là hai năm liên tiếp mất mùa.
Nô nhớ mẹ, mẹ Nô siêng lắm! Ở nhà có bao giờ mẹ chiu nghỉ tay đâu. Vậy mà, đã có lần nó làm cho mẹ buồn. Năm nay, thằng em Nô đậu đại học,mẹ vui như hôm Nô đậu vậy. Nô biết,mẹ sẽ phải thêm một nỗi lo nữa. Sắp đến ngày Nô phải đóng học phí. Tự nhiên, Nô thấy khóe mắt cay cay, hình dáng mẹ hiện ra với đôi chân trần trải dài ra từ cánh đồng cần lao mưa nắng......


Hương cau

Vườn hẹp, Nội chỉ ươm trồng một cây cau trước nhà. Nội nói:
"Cau là biểu tượng làng quê. Người trồng cau là người giữ hồn quê."
Tôi và cây cau lớn lên trong tình quê. Hương hoa cau thấm đẫm hồn tôi . Ngày tôi hỏi cưới vợ cũng trẫy buồng cau từ cây cau Nội trồng.
Đường giao thông quê tôi mở rộng, phải lấn vườn. Cây cao không còn đất sống. Từ đó, Nội thường hay cầm nhành hoa cau khô quắt đưa lên mũi như kiếm tìm một tàn hương.



Mặt trái

Có một chàng trai trẻ tìm đến một vị Đại Sư để khẩn cầu:
“Bạch thầy, vợ con tính tình hầu hết là tốt, nhưng đôi lúc cũng có những tính xấu. Xin thầy chỉ dạy phương cách để biến đổi tính tình vợ con trở thành hoàn toàn tốt.”
Vị Đại sư mỉm cười từ tốn giảng:
“Trên đời này làm gì có cái gì hoàn hảo chứ. Con người có tính tốt tính xấu, vạn vật cũng có mặt phải mặt trái. Con hãy đi khắp thế gian, tìm cho thầy một tờ giấy chỉ có mặt phải mà không có mặt trái. Nếu con tìm được, thầy sẽ chỉ dạy cho con làm cách nào vợ con chỉ còn có tính tốt.”


Mẹ

Mẹ tôi là người cứng rắn. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ khóc.
Ngày nhập học, chỉ có ba đưa ra bến xe, mẹ không đi cùng. Tôi ôm chầm lấy ba khóc nức nở. Ba cũng rơm rớm nước mắt . Tôi ước gì mẹ cũng mau nước mắt như ba.
Xe chạy, mẹ gọi điện nhắc tôi phải cố ăn uống và học tập tốt. Giọng mẹ sũng nước. Tôi chợt nhận ra: mẹ chỉ cố tỏ ra người cứng rắn mà thôi.....


Chiếc ghế trống

Phóng vội lên xe buýt, nó loay hoay tìm chỗ ngồi. Hai hàng ghế đã đan kính người....A, còn một chỗ trống ngay cữa vào, nó liền chạy lên. Bỗng anh soát vé ngăn lại:" Không được có người rồi!". Nó bực bội , rủa thầm:"Cái đồ hắc ám!"
Xe trờ tới trạm kế tiếp. Một bác trung niên chống đôi nạng gỗ, khập khiễng leo lên. Anh soát vé chạy vội lại đỡ, tíu tít:" Ghế này, chú ngồi đây!". " Làm phiền cậu quá, ngày nào cũng vậy..."Anh chỉ cười xua tay. Nó ngẫn người, thì ra....Khoảng trống đã được lấp đầy bởi tình yêu thương.




Nó là một học sinh khuyến tật , chỉ biết nghe chớ không biết nói.Đối với 24 đứa học sinh ồn ào như bầy ong thì nó càng trở nên cách biệt.
Gần tới ngày Nhà giáo, cả lớp bàn nhau mua quà tặng cô. Chỉ nó lặng lẽ tô vẽ gì đó : 20-11
Cả lớp tíu tít tặng hoa và quà. Riêng nó tặng tôi bức tranh vẽ hai người có viết dòng chữ nguệch ngoạc" Cô và Tuyền" ( tên của nó)


Cơm bụi Saigon

Cơm bụi Saigon, nó vẫn đều đặn ngày hai bữa. Lâu dần thành quen. Ăn mà không còn cảm giác ngon.....
Có những lúc đang ăn, nó thấy nghèn nghẹn ở cổ. Nó nhớ bát canh mẹ nấu, con cá bà kho. Nhớ cả những lần mẹ dỗ dành mỗi lúc nó biếng ăn. Vào Saigon, đơn độc, nó lại tự dỗ mình. Ăn để có sức khỏe để học, để bà , để mẹ khỏi lo lắng. Nghĩ đến gia đình nó ứa nước mắt.....


Ca dao thương mẹ

Ba bị tai nạn mất khi mẹ chưa bước vào tuổi bốn mươi. Mẹ ở vậy nuôi con.
Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc.
Con ngoan, học giỏi... Mẹ cũng khóc khi đốt nhang cho ba.
Hồi đó, con đâu hiểu sao ít thấy mẹ cười.
Lớn lên, nghe câu hát "... Mẹ đi lấy chồng con ở với ai..." Con lại khóc vì thương mẹ.


Ngoài giờ

Chị bước vàoquán, kín đáo nhìn quanh như tìm người quen... Rồi chị lấy xấp vé số giấu tronggiỏ ra, nhẫn nại rao khắp bàn... Chị nhỏ nhẹ mời, lặng lẽ rút khi khách lảng đi. Tôi gục mặt trên bàn bia... muốn mua nhiều vé số mà không ngẩng lên được…! Chị là bạn vợ tôi, trước dạy cùng trường...


RƯỢU NHẠT

Cầm chai rượu Nó vừa mua về và rót đầy chiếc cốc nhỏ, đưa cốc lên miệng… Bỗng ba Nó nhổ toẹt ngụm rượu xuống nền nhà, giọng thô lỗ:
- Tiên sư mụ Tám Béo, dạo này toàn bán rượu đểu. Không thể nuốt nổi, bán thì đắt lòi, được rồi!
Dứt lời, ba Nó cầm chai rượu phăm phăm sang nhà bà tám Béo. Nó hoảng hốt can ngăn:
- Ba, ba … ba đi đâu dzậy?
Ba Nó lạnh tanh:
- Đi đập chai rượu vào mặt mụ Tám Béo!
Nó ông lấy chân ba Nó khẩn khoản:
- Đừng mà ba ! Lỗi là do con, bác ấy không có lỗi đâu ba!
Ba Nó nhìn nó ngạc nhiên và quát:
- Nói!
Nó giật thót mình, nhưng vẫn rành rọt từng câu chữ:
- Con thấy mỗi lần ba say rượu là ba lại khóc, con không sợ ba đánh đòn, nhưng rất sợ khi thấy ba khóc. Nên gần đây, con thường đổ bớt rượu đi và thêm nước lọc vào… hôm nay con quá tay…
Ba Nó nhìn Nó chết trân.
“Con gái tôi đã lớn”


CHỜ ĐỢI...

Cầm gói quà sang nhà hàng xóm. Nó lễ phép:
- Cô ơi, có người gửi cho cô cái này ạ!
Người phụ nữ vồ lấy gói quà, mở ra và reo lên:
- Anh ơi, anh… có rồi nè!
Người đàn ông lật đật chạy ra. Nhà họ như có hội…
Nhìn xuống. Họ vẫn thấy Nó đứng ngó họ trân trân. Nhắc:
- Sao cháu không về đi?
Nó lấp lửng:
- Cháu chờ…
Người đàn ông nói nhỏ với người phụ nữ:
- Em cho con bé 10 ngàn!
Người phụ nữ chìa 10 ngàn ra trước mặt Nó:
- Cô cho cháu nè!
Nó nói :
- Cháu không chờ cô cho tiền. Cháu chờ một lời cảm ơn!



Đứa con

Chị cúi gập người xuống đứa con của mình. Chị không thể nào rời nó. Đứa bé được khâm liệm trên bàn. Chị muốn chụp thêm một tấm ảnh nữa của đứa con, có thể là tấm cuối cùng. Khi còn sống, con chị chẳng bao giờ ngồi yên để chụp một tấm ảnh cả. Chị nói một mình, “Mẹ sẽ đi lấy máy ảnh”, cứ như thể chị đang nói với con, “Ở yên đó nhé.”


Cười

Chủ nhật, cả nhà đi xem xiếc. Tí và bố mẹ chăm chú xem tiết mục nhào lộn trên không. Người diễn viên xoay mình 2 vòng rồi hạ mình nhẹ nhàng trên một cây sào do hai bạn diễn cầm . Bất chợt cô ngã do tính toán vị trí sai, cả rạp cười ầm lên không chú ý đến người diễn viên lồm cồm bò dậy mặt tái xanh vì đau. Bố cười, mẹ cười và Tí cũng cườì.
Hôm sau bố trèo thang đóng đinh bị ngã. Nhìn bố lóp ngóp bò dậy, Tí bật cười. Mẹ giận quá, tát cho Tí một cái. Tí ôm má sưng mà chẳng biết vì sao?


CÓ THỂ

Tôi đang ngồi cạnh một giỏ rác. Lòng tôi cũng chẳng khác gì chiếc giỏ ấy. Một phụ nữ mặc đồ công nhân đã bạc màu, tay đi găng cao su cũng đã bạc nhợt tiến tới gom rác.
Tiền lương có khá không Chị? - Tôi hỏi.
Chị công nhân trả lời máy móc: Hốt rác mà, vài đồng bạc lẻ của thiên hạ thôi.
-Tôi sẽ trả cho Chị một khoản tiền kha khá, nếu chị hốt dùm tôi đám rác ngập ngụa đầy lòng?
- Ông hãy mở cửa lòng ông đi, nếu ông làm được, tôi sẽ biết cách lấy hết rác. Nghề của tôi mà.
Đằng sau câu nói là một nụ cười đẹp như bông hoa tím nở trong cỏ dại dưới chân chị.


CHÓ CHẾT VÌ… CHÓ!

Bố mẹ mất để lại ngôi nhà và một ít gia sản chẳng lấy gì làm lớn. 5 người con xào xáo, tranh giành đòi bán để chia. Cậu Ut chưa vợ, bức xúc ra riêng, chỉ xin mang theo hai con chó từng gắn bó từ thời bố mẹ còn sinh tiền.
Chòi lá dựng tạm nơi đồng không mông quạnh- vùng đất còn thưa thớt dân cư; đêm đêm bản đồng ca ếch nhái đan xen tiếng chó tru trăng buồn não nuột.
3 tháng sau, một trong hai con chó đi biệt, cậu Út như mất một người bạn trung thành; con chó còn lại sau nhiều ngày thẫn thờ trông ngóng cũng bỏ ăn rồi chết. Chưa bao giờ cậu Út thấy nghĩa tình của vật nuôi- “Chó chết vì… chó!” lại thấm thía như lúc này.


Bát canh

Một bà cụ 80 tuổi đến một quán ăn hỏi nhân viên phục vụ:
“Bà chỉ có mười ngàn, bà muốn uống canh.”
Vì bà cụ đã lớn tuổi nói chuyện nghe không rõ lắm. Khi đó tôi có thể cảm nhận được sự ngại ngùng của bà, vẻ mặt của bà thiếu điều muốn khóc. Một lúc sau, nữ phục vụ bưng ra một bát cơm và canh nóng để trước mặt cụ. Bà cụ nhìn thấy trong cơm có thịt, liền vội nói:
“Bà không cần thịt, bà chỉ có mười ngàn thôi.”
Nữ phục vụ nhỏ nhẹ đáp lại:
“Bà ơi, cái này không tính tiền, bà cứ từ từ dùng ạ!”


Đòn của bố

Nắng trưa hè rát bỏng kèm theo đợt gió nóng.Thằng con từ ngoài ngõ vào mồ hôi nhễ nhại, áo quần lấm đầy bùn, tay giơ cao xâu cá vài con đòng đong, cân cấn. Giận quá, phết cho thằng con mấy roi. Đêm nằm, xoa mấy vệt lằn ở mông con, lòng xót xa, nghĩ lại ngày xưa: mẹ mất sớm, bố ở vậy nuôi con, sau mỗi lần bị đòn vì nghịch ngợm, đều thấy bố quay đầu đi, tay dụi mắt.
Ước gì trở lại ngày xưa bé để được ăn đòn của bố. Bố ơi!



Vu lan

Năm tôi lên 13, mẹ bỏ nhà ra đi cùng gã đàn ông buôn vải. Bốn cha con tôi lăn lóc trên đồng ruộng quê nghèo, vật vã rau, cháo qua ngày. Thằng Tuân được ưu tiên đi học. Hai chị em tôi chỉ học hết cấp hai. Mẹ vẫn bặt tăm tích. Cha từ chối mấy đám mai mối, làm lụng nuôi chúng tôi lớn lên.
Tuân vào được đại học. Tôi và Hoa lấy chồng. Cuộc sống đỡ hơn. Càng đỡ hơn thì tôi lại càng thấy thương thằng Tuân hơn. Cứ mỗi mùa Vu Lan, nó lại ngơ ngác hỏi: Chị, mẹ bây giờ đang ở đâu, mẹ còn sống không chị. Những lần như vậy, cha tôi lại lảng đi, bờ vai rung rung.
Vu Lan năm nào, mấy chị em tôi cũng ôm nhau khóc. Cha ngồi bậu cửa, bờ vai mỗi ngày nhỏ lại, rung rung.
Vu Lan là của Cha, Cha ơi!


Nước mắt chảy xuôi

Ở xa 360 cây số, bận bịu công việc, con cái, lâu lâu mới về thăm mẹ, ngủ với mẹ một hôm. Cả đêm thấy mẹ chốc chốc lại thức dậy lục đục làm gì đó. Con càu nhàu: “Để con ngủ mai đi sớm”. Sáng ra, mẹ khệ nệ mang ra một thùng xốp buộc kỹ. Con lại càu nhàu: “Gì lắm thứ thế, mang sao nổi…”
Về tới nhà, mở thùng ra, thấy đủ thứ: Gói cốm nếp, đỗ đen, túi rau cải mầm, mấy gói lá chuối giá đỗ tự làm, chả cá cay rán sẵn - món khoái khẩu của con bé lớn, hộp cà muối - thứ ông xã nghiện, mấy bó rau đủ loại đã xếp đủ từng bữa nấu...
Thấy sống mũi cay cay thì có điện thoại: Có gói hoa hành con cất đi để phòng cảm sốt nhé, sợ không biết làm gì rồi vứt đi, uổng.


Hai màu tóc

Buổi cơm chiều. Một gìa, một trẻ lặng lẽ nhai .Cây bàng lá đỏ đứng buồn hiu trong nắng vàng hấp hối. Bên cửa sổ, cạnh ca trà nóng, điếu thuốc đốt chia hai, ly trà hớp từng ngụm nhỏ , vẩn vơ vài câu chuyện vặt.
Đêm về, người già nằm phơi tắm lưng gầy guộc, một trẻ xoa đầu, hai tay đấm bóp. Người trẻ mơ màng nghĩ tới cha, đôi bàn tay miệt mài không mệt mỏi.
Giật mình giữa đêm khuya, người trẻ tỉnh giấc thấy người già đang lặng lẽ đắp chăn cho mình . Người già nghĩ tới đứa con . Cả hai chợt nghe lòng ấm lại!


Thăm mộ

Buổi trưa hè nắng gắt đến ran người. Cả nghĩa trang vắng lặng. Một cô gái trẻ ngồi bên ngôi mộ mới đắp. Mặt cô nóng ran, đôi mắt ráo hoảnh vô hồn. Đôi vai gầy như sắp đổ gập xuống thân hình nhỏ bé...
Nắng chiều tàn. Cô uể oải đứng dậy ra về. Ông già gác nghĩa trang nhìn cô thương hại. Cô chẳng còn tin. Một cơn gió lạnh lùa sau lưng làm cô rùng mình. Ra xe, cô mở máy xe, bất chợt radio vang lên bài hát mà người ấy từng hát cho cô nghe: "Đừng khóc, em ơi, anh ấy đang dõi theo em".


Tính Cách

Mẹ tôi buôn bán, chai lỳ trước cái cân cơm áo nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, bà đều hồn nhiên "ăn theo" một cách ngon lành. Có lần, cha tôi giỡn:
- Coi chừng trôi ti vi....
- Còn sách ông chưa viết ra đã hóa đá - Mẹ tôi trả miếng - Thế cũng mang danh nhà này, nhà nọ.
Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên mẹ tôi chạy vụt ra đường chận đường con bé bán trứng vịt lộn
- Mày biến đâu tài thế. Hì! có chui xuống đất rồi cũng gặp tao - Bà vừa nói vừa giằng mủng trứng, đếm lấy trừ nợ.
- Dì ơi, cho con khất, mẹ con còn ốm!
- Nhà này cũng đang ốm đây - Mẹ tôi cười bù - Khỏi bẻm mép.
Con bé chưng hửng, lã chã nước mắt nhìn cải mủng không, rồi bưng lên, xiêu vẹo bước đi....
Cha tôi cám cảnh, quay mặt, rút mùi soa chấm mắt.
Lâu sau, ti vi phát vở kịch "Cô bé nghèo bán trứng bị xiết nợ". Lúc ấy, mẹ tôi lại khóc, còn cha tôi thì cười.


Ngày xưa ta bé

Ngày đó, cùng chung xóm nhỏ, em hay rủ chơi "bịt mắt bắt dê".
Sợ bị ăn gian, em tự tay gấp khăn thật kỹ. Vậy mà, chưa hết một vòng sân, anh đã bắt được em. Em giãy nãy bắt đền, anh phải chịu thua. Lớn, phiêu bạt kiếm sống, nhìn lũ trẻ chơi trò năm cũ, anh nhớ xóm nhỏ, nhớ em .... da diết ngậm ngùi.
Ngày xưa, chưa giáp một vòng sân.....
Bây giờ, có ai bịt mắt đâu, sao anh tìm em, tìm hoài không thấy !


Bố ốm

Bố cõng nó trên vai đi khắp viện 108.
Bệnh viện cầu thận làm nó chai cả hai bả vai vì tiêm thì bố cũng còng cả lưng vì cõng nó. Suốt mấy tháng trời bố nghỉ làm để cơm nước cho nó và đưa nó đi viện. Ngày nghỉ trên chiếu xe đạp gầy như dáng bố, hai bố con lại lóc cóc 20 km về quê. Trời nắng bố toát mồ hôi còn nó ngồi sau nhìn đồng lúa ngát hương thơm mát.
Nó lấy chồng, bận công việc lại con cái cả tháng không về thăm bố. Thứ 5 thằng em nhắn bố bị ốm, nó đợi đến chủ nhật mới về. Bố lằm trên giường gầy còm, ho sặc sụa. Từ đó hàng xóm hay thấy nó về với bố hơn.



Vết sẹo

Ngày bé, anh và em hay chơi trò cút bắt. Lần nọ té ngã, máu đầu gối chảy nhiều. Anh xuýt xoa theo từng giọt nước mắt của em, luôn miệng hứa che chở suốt đời, không bao giờ để đau nữa.
Lớn, anh du học, không thấy về.
Ngày mẹ anh mất, anh dẫn một cô da trắng, tóc vàng về chịu tang.
Em đứng nép sau bậu cửa, nhìn sang. Bất chợt vết sẹo ở chân nhức buốt....


Phẫu thuật đã thành công

Tôi có một người bạn là bác sĩ. Một lần anh làm phẫu thuật cho bệnh nhân ung thư, sau khi mổ ra mới phát hiện chỗ bị viêm cắt bỏ không được, anh đành phải may lại, rồi đi giải thích tình huống với bệnh nhân. Bệnh nhân đó đến từ vùng quê, nghe không hiểu thuật ngữ y khoa, thế nên nghe xong thì vững tin rằng phẫu thuật xong rồi thì bệnh sẽ khỏi.
Bác sĩ không còn cách nào khác, đành phải để ông xuất viện.
Một năm sau tái khám, bệnh quả nhiên đã khỏi hẳn, các tế bào ung thư đã hoàn toàn biến mất.



Áo bông của bà

Ngày giỗ bà mẹ đã báo trước mà nó vẫn đi làm về muộn. Nó hớt hải mua cho bà bộ quần áo mới mang về thì bố đã hạ lễ. Nó năn nỉ bố thắp hương cho nó.
Ngày bé bà lo nhập trường,mua quần áo mới cho nó, tết đến sợ bạn bè khoe quần áo mới mà nó không có bà lại bán thóc sắm bộ hoa cho nó. Bà đưa nó ra Hà nội sống với bố mẹ để tiện học hành.
Mỗi tuần mẹ và nó lại thử quần áo mới soi gương ngắm nghía, nó hỏi bà có đẹp không?Mỗi lần dạo chợ mua cả túi sách nặng, khi dừng ở cửa hàng mua quần áo cho bà bao giờ mẹ cũng đắn đo mãi.
Nó đi làm, mùa đông đầu lĩnh lương mua tặng bà một chiếc áo bông hoa, bà cất mãi trong hòm không dám mặc.


Quà sinh nhật

Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến...


Đánh thức

Sau mấy tháng trời rong rủi kiếm việc, cuối cùng anh cũng đã kiếm được một công việc ưng ý. Ngày hôm ấy anh cùng bạn bè ăn mừng, về đến phòng trọ trời cũng đã vào khuya. Phát hiện đồng hồ báo thức đã hết pin, trời lại lạnh, anh không muốn ra ngoài mua pin, anh bèn gọi điện về cho mẹ :
“Mẹ ơi, ngày mai là ngày đầu tiên con đi làm, trước 6 giờ mẹ gọi điện kêu con dậy nhé !”
“Được …” Đầu dây bên kia giọng nói trông rất khàn.
Ngày thứ hai, 5 giờ 45 phút mẹ gọi điện đến :
“Con à, mau dậy đi làm…”
Anh có chút bực khi nhìn thời gian vẫn còn sớm chán, nhưng anh nghe tiếng của cha như đang đứng kế bên nói :
“Bà cũng nên ngủ đi !



Xót xa

Tốt nghiệp Đại học Văn hóa – Nghệ thuật – Du lịch, chị Hai ở luôn trên Thành phố làm Phó giám đốc cho một công ty Đầu tư và phát triển Du lịch tại Sài Gòn. Mãi đến hôm nay – dễ chừng gần ba năm – chị Hai mới về. Cả nhà khôn xiết vui mừng. Má lật đật chèo xuồng đến chợ nổi mua đồ về làm bữa cơm thịnh soạn:
- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu?
Đang ăn, chị Hai bỗng giật mình, lấy đũa khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào ra:
- Ai làm bê bối và cẩu thả thế này? Kiểu này ở nhà hàng họ đã đổ vào thùng nước cơm! Khách du lịch mà biết, chỉ có nước đóng cửa dẹp tiệm! Sạt nghiệp là cái chắc!
Nói xong, chị Hai đứng dậy bỏ ăn, nhanh chân bước lên nhà trên.
Từ nãy giờ, má ngồi đó, im lìm như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi một lúc rồi la to lên, giọng còn ngọng nghịu :
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi !


BÔNG ĐIÊN ĐIỂN

Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển . Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.
Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.
Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa.
Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.


Quà của ngoại

Từ quê, ngoại mang thùng mì lên thăm tôi. Tôi cười nói: "Mì ở đâu mà không có, ngoại mang lên đây làm gì?".
Mắt ngoại đỏ. Ngoại nghèo, lòng ngoại chỉ có bấy nhiêu.
Cuối tháng. Tiền đến muộn, mượn bạn bè không có. Bụng cồn cào, trong đầu cứ nghỉ miên man: không biết tìm đâu ra tiền để sống, chắc đành tạm biệt cái quần mới mua hôm Tết. Bất chợt, một tia sáng trong đầu lóe lên: Vẫn còn"quà của ngoại".


Khóc cho người

Bà Hai nằm im trong phòng bé tẹo, mọi hôm bốn giờ bà dậy rồi. Trẻ nhà nghèo thích nắm xôi của bà, không ngon nhưng no bụng. Có đám ma to lắm,khổ nỗi bà Hai bệnh nên không đi khóc được. Bà khóc thiệt ai oán, làm cho tang chủ cũng phải bật khóc theo. Chẳng bao giờ bà lấy tiền công, bà khóc như người thân. Nghe đâu hôm khóc cho một đám, về bà chẳng dậy được nữa. Buổi chiều. Một chiếc quan tài mỏng, hai người khiêng lặng lẽ đi trong hẻm, trời rả rích mưa.


Lá thư cho ngoại


Ngày xưa, con sống hiền lành,cô đơn,không bạn.Đà lạt mùa mưa buồn, niềm vui duy nhất của con là ngóng đợi thư ngoại. Ngoại thương con, thư xa nửa vòng trái đất luôn đến đều đặn mỗi tuần .
Chiều nay lật lại thư cuối của ngoại: "Bên này tuyết đang rơi dày, lạnh và buồn, ngoại mong thư con lắm. Ngoại gởi theo sẳn tem thư đây, con chỉ cần bỏ ra 10 phút viết một lá thư cho ngoại là ngoại vui cả tuần đó, con biết không?". Nét chữ thân thương chưa phai nhạt, ngoại đã xa con rồi.
Nhớ ngày nghe tin ngoại mất,nhìn lá thư do lười biếng chưa gởi,con khóc ròng vì hối hận, ngoại ơi.


Mùa đông của em

Trời đã sang đông, gió se sắt. Chưa bao giờ nó cảm thấy lạnh như vậy. Cô ra sân, gọi cho anh.
-Alô, em hả, có chuyện gì không? Cô ngập ngừng.
-Em chỉ hỏi thăm Anh có khỏe không. Anh bận lắm à?
-Ừ, anh bận lắm! Công việc ngày càng nhiều mà!
-Vậy em tắt máy đây. Trời lạnh rồi, anh nhớ mặc áo ấm vào nha.
Chưa hết câu,anh đã tắt máy. Cô thẫn thờ. Trong nhà tiếng tivi vọng ra
"Khu vực Nam Bộ ngày nắng,đêm không mưa,nhiệt độ từ...."
Cô quên mất. Saigon không có mùa đông. Saigon bây giờ không có mùa đông!


Ngày xưa

Thuở nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Mỗi chiều, anh em tôi thường tụ lại bên nồi cơm độn khoai sắn, ríu rít như đàn chim về tổ. Thiếu thốn nhưng chúng tôi nhường nhau phần thức ăn ngon nhất, mẹ tôi rất vui lòng.
Khi chúng tôi khôn lớn, có gia đình riêng, ai cũng khá giả. Hôm giỗ ba, có mặt đông đủ, anh Hai tôi phàn nàn với mẹ cây xoài của anh Ba mọc chồm qua sân nhà anh. Chị Ba trách anh Tư đào ao lấn qua phần đất của chị hai tấc. Mẹ tôi trầm ngâm: "Mẹ ước gì được trở lại thời nghèo khó ngày xưa."


Lời Con Trẻ

Sau khi ly hôn, người chồng dọn đồ đạt ra khỏi nhà. Đứa con gái nhỏ hỏi mẹ:
- Sao mẹ đuổi bố?
- Tại bố hư!
Để nó khỏi vặn vẹo hỏi lôi thôi, người mẹ mua cho cái bánh. Thằng anh từ đâu phóng tới bẻ của em miếng bánh, bỏ ngay vào mồm. Con bé khóc ré bắt đền. Người mẹ dỗ dành:
- Anh này hư quá! Thôi con nín đi, bỏ qua cho anh một lần.
Đứa con phụng phịu:
- Thế mẹ có bỏ qua cho bố đâu!
Người mẹ nhìn xa xăm:
- Ừ, ra mẹ cũng hư!


Sài Gòn cô độc

Sài Gòn se lạnh. Xách xe lên và đi. Chẳng biết đi đâu và sẽ dừng chân ở đâu. Xe cứ hết ga và hết số. Tai cứ ù đi và lòng bỗng chốc nhẹ thênh thang.
Chọn góc tối của quán rồi lặng lẽ ngắm nhìn những cô gái ăn mặc trễ nại nhún nhảy hát hò. Đâu đó một giọng hát buông lơi, lả lướt, gọi mời của một ái nữ đôi mươi.
Khói thuốc vây quanh một kẻ không chốn về.


Xin củi

Thầy giáo hỏi học sinh :
- Giả dụ các em nhóm bếp để đun một nồi nước , nhưng khi mới đun một nửa thì củi đã sắp hết ... Lúc đó các em sẽ làm thế nào ?
Có em nói sẽ sang hàng xóm xin ít củi , có em nói sẽ ra ngoài mua thêm . Thầy giáo nghe vậy liền nói :
- Sao không ai nghĩ sẽ đổ bớt nước trong nồi đi nhỉ ?
Tương tự như vậy , mọi chuyện trên đời này có được ắt có mất, chứ không thể lúc nào cũng suôn sẽ, phải chấp nhận đánh đổi để đạt được mục đích của mình .


Chuyến Xe Đò Tết

Một chiếc xe đò ngày cuối năm sắp rời bến. Nhưng có một băng chưa đủ người, vì có một ông cùi ngồi nên còn hai chỗ không ai chịu ngồi cả. Bác tài lại thương thuyết gì đó với ông cùi, nhưng ông tỏ vẻ bất bình, không chịu. Sau cùng chú lơ xe lại đôi co:
- Ông đi làm tôi mất hết hai chỗ ngồi.
- Việc đó đâu phải lỗi tại tôi, Ông cùi đáp. Người ta không đi mặc họ, tôi đi trả tiền đủ thôi!
Chú lơ cáu lên:
- Ông xuống đi xe khác, tôi cho tiền xe ông!
Ông cùi đáp:
-Tôi cần về nhà, chứ không cần tiền. Nếu ai cũng nói như chú thì tối nay tôi ngủ đâu, làm sao tôi về nhà ăn Tết?
Không giải quyết được, tài xế và lơ xe lằng nhằng hoài. Hành khách cũng nhốn nháo. Ngay lúc ấy, một cô hành khách rất "moden" đứng dậy nói:
- Để tôi giải quyết cho!
Chú lơ xoay lại hỏi:
- Chị chịu trả thêm hai chỗ ngồi nữa hôn?
- Không cần! Cô ấy nói. Tôi giải quyết ổn thôi.
Rồi cô đến bên ông cùi và nói:
-Thưa Bác, Bác ngồi sát vô, con ngồi kế Bác là xong!
Cô vừa ngồi bên ông cùi, một người lên ngồi cạnh cô và một người khác đến ngồi ghế cô vừa bỏ trống.


Chuyến xe duy nhất của đời mẹ

Trọn một đời chưa bao giờ mẹ tôi chịu ngồi trên xe chạy bằng động cơ. Mẹ bảo say sóng, nôn ói. Khi gia đình sắm được xe máy, mẹ cũng không ngồi. Mẹ nói: “Đường sá bây giờ lắm tai nạn, mẹ sợ”. Có dịp đi xa, mẹ chỉ duy nhất đi tàu hỏa. Đi gần, mẹ đi xe đạp hoặc đi bộ. Mẹ bảo: “Đi xe đạp hoặc đi bộ vừa luyện tập sức khỏe, vừa tiết kiệm được tiền xăng”.
Tôi ngẫm lời mẹ nói đúng. Nơi thành phố mỗi sớm, mỗi chiều người ta vẫn tập đi bộ để tăng cường sức khỏe; khói xả của các loại xe, giá xăng dầu tăng chóng mặt và tai nạn giao thông hàng ngày là nỗi lo không của riêng ai.
… Hôm nay, mẹ tôi không thể không chìu các con một lần để đi trên xe chạy bằng động cơ. Chuyến xe duy nhất một lần chở mẹ chạy chầm chậm như níu lại thời gian mẹ còn trên mặt đất với chúng tôi. Vẫn biết quy luật này không ai tránh khỏi, nhưng sao lần đi này đau xót quá mẹ ơi!...


DÉP MO CAU

Mẹ quê sống với con trai con dâu ở thành phố, nhưng lòng cứ hoài hương, luôn nhớ dép mo cau, củ chóc, muối vừng…
S. nhờ phước mẹ thành đạt, ngoài lo cái ăn ngon, mặc đẹp còn sắm cho mẹ đôi hài nhung; nhưng bà cụ một mực lắc đầu: Mẹ thèm sắn nấu chấm muối vừng, ước có đôi dép mo cau. Con dâu chưa thấu lòng mẹ chồng, hết nguýt lại lườm.
Lúc bà cụ sắp mất, gọi con trai đến thều thào: Mẹ muốn mang dép mo cau về chầu Tổ tiên. Thương mẹ, S. hộc tốc chạy về miệt vườn Bình Dương tìm cho được bẹ cau khô, cắt thành đôi dép rồi hộc tốc chạy về nhưng mẹ đã tắt thở, hai mắt vẫn mở dù ai vuốt cũng trao tráo.
S. gục xuống ngực mẹ như cây đổ, rồi vụt đứng lên, run run tra dép mo cau vào chân mẹ. Lạ thay, mắt bà cụ tự khép, bờ môi nhợt nhạt cũng hé cười toại nguyện.dép


Trái đắng

Cửa xe taxi bật mở trước cổng bệnh viện. Một con bé mặt non choẹt, lóng ngóng ẳm đứa bé còn đỏ hỏn bước vào. Anh nén tiếng thở dài, đánh lái.
Con bé này cũng hệt con bé trước. Thoạt đầu nó xin chạy đến quận X. Sau lại đổi sang Y. Rồi bất thần xin dừng mua thuốc.
Anh bình thản nhìn nó chạy mất hút vào con hẻm cạnh pharmacie.
Đoạn anh bước ra, tiến đến phía sau, dịu dàng ẵm đứa bé lên ghế trước, cạnh mình, ràng dây cẩn thận.
Rồi chạy một mạch đến cô nhi viện.


ĐIỆN THOẠI

Tôi là một nhân viên bảo trì và sửa chữa điện thoại di động. Sáng hôm đó, một ông lão đã tới cửa hàng để sửa điện thoại.
Tôi cẩn thận kiểm tra chiếc điện thoại nhưng không thể tìm được lỗi nào. Tôi nói với ông rằng mọi thứ đều ổn, và điện thoại vẫn chạy tốt.
Ông nhìn tôi, nhăn nheo, rơm rớm nước mắt hỏi: “Thế tại sao lão không nhận được điện thoại của con?”
Tôi chết lặng…


Mẹ

Nhà chỉ có một đứa con gái. Mẹ cưng như trứng mỏng. Lo từng miếng ăn giấc ngủ. Khuya không ngủ được, mẹ lui cui dưới bếp làm việc thật nhẹ, thật khẽ, sợ con thức giấc.
Vậy mà con gái cũng nhăn nhó vì những tiếng động khẽ khàng đó.
Rồi con gái có chồng xa, giấc ngủ nào cũng mơ về những vườn cây, ngọn cỏ, . Những miếng dưa mắm cong queo và những cái hột mít luộc nóng hổ , bùi bùi....
Rạng sáng, chồng lục đục, chuẩn bị đi làm. trong giấc ngủ mơ màng, con gái tưởng mình đang nằm ở nhà và nghe lại âm thanh quen thuộc. Giật mình gọi: Mẹ!.
Ngoài trời,tuyết rơi dày đặc, vì mùa đông đang về....



ĐỂ QUÊN LẠI...

Người con trai đưa cha già vào nhà hàng ăn tối. Người cha già nua yếu ớt khi ăn cứ làm rơi vãi đồ ăn lên quần áo. Khách các bàn ăn chung quanh ai cũng liếc nhìn ông ta không dấu vẻ ghê tởm, nhưng chàng trai vẫn điềm tĩnh như bình thường.
Ăn xong, anh con trai không một chút lúng túng, lặng lẽ đưa cha mình vào phòng vệ sinh, lau sạch các mẩu đồ ăn, các vết dơ, chải lại mái tóc bạc cho cha, sửa lại cặp kính lão cho ngay ngắn trên sống mũi cha.
Khi họ trở ra, cả nhà hàng im phăng phắc nhìn hai cha con họ. Không hiểu sao lại có người có thể làm cho tất cả mọi người đều ngượng nghịu chung như thế.
Người con trai trả tiền bữa ăn xong, rồi dìu cha ra về.
Lúc ấy, một người đàn ông lớn tuổi trong số các thực khách buột miệng gọi với theo người con, ông ta hỏi: “Anh bạn trẻ này, anh có nghĩ là anh để quên cái gì đó ở đây không vậy?” Chàng trai liếc nhanh chỗ ngồi ban nãy rồi trả lời: “Không, thưa ông, cháu đâu có để quên gì ở đây ạ…”
Người đàn ông nhẹ nhàng bảo: “Có, anh có quên, anh đã để quên lại nơi đây một bài học cho tất cả những ai làm con, và để quên lại niềm hy vọng cho tất cả những ai làm cha”.
Nhà hàng chìm vào yên lặng


Bốc mộ cha

Cha mất ba mươi năm bà mới có điều kiện về bốc mộ cho cha.
Khi đó tóc bà đã bạc trắng thời gian. Chuẩn bị kỹ lưỡng bốn mét tơ lụa đỏ để liệm cha về lăng của dòng họ.
Bà bồn chồn cả đêm không ngủ, tưởng tượng sẽ nhìn thấy hình hài thân thương của cha…
Sáng tinh mơ, sau các thủ tục nghi lễ, quan tài mở ra, bà tới gần với cha… Trong quan tài chỉ toàn là cát.
Con cháu khóc, tìm trong cát để nhặt dấu vết của ông còn sót lại, nhưng vô vọng… không còn gì.
Ông đã trở về với cát bụi và tổ tiên…


Bữa cơm trưa

Hôm nay, khi đang ăn trưa ở một quán bình dân, tôi thấy một bác bán đồng hồ treo tường dạo., khoảng gần sáu mươi tuổi cũng ghé vào. Nhưng bác ấy chỉ gọi một ly trà đá, rồi lấy ra một bịch bốn năm củ khoai lang nhỏ ngồi ăn. Nhìn vẻ mặt khắc khổ và mệt nhọc của bác, tôi thấy nao lòng.
Bất giác, tôi nghĩ đến ba tôi nay cũng đã gần sáu mươi tuổi. Vẫn với túi đồ nghề thợ hồ, ba lặn lội khắp nơi, chắt mót từng đồng gửi về cho tôi ăn học. Đã bao giờ tôi chợt hỏi đến bữa cơm trưa của ba ...


ĐEO KÍNH

Ngày tôi còn nhỏ, bà ngoại tôi đã già nhưng thật phúc hậu. Cặp mắt già nua của của bà vẫn còn dấu tích đôi mắt xinh khi thời con gái.
Thường ngày, tôi ham chơi cùng lũ bạn hàng xóm. Bà tôi cặm cụi khâu mà không đeo kính. Ngày ấy kính hiếm lắm chứ không bán sẵn như bây giờ. Thỉnh thoảng bà lại gọi:
- “Cháu ơi, vào xâu hộ bà cái kim này.”
Nhiều lúc tôi chạy vào xâu kim cho bà. Nhưng có lần, mải chơi quá, tôi gắt:
- Sao bà không tự xâu lấy, cứ bắt cháu xâu hoài. Cháu thấy mắt bà vẫn sáng cơ mà.
Bà tôi không nói, chỉ ngồi dụi mắt. Tôi thấy mắt bà ươn ướt, chắc là lại bụi vào mắt chăng?


Nỗi đau

Ba ngày sau khi ông nội mất, đứa em bốn tuổi của tôi hỏi:
- Ông đi đâu lâu về thế chị ơi?
Tôi nghĩ rồi đáp:
- Ông ra đồng rồi.
Bà ngồi bên hiên nghe tôi nói thế liền chỉ tay ra chiếc khăn trắng vắt trên dây phơi nói:
- Hôm nay đứa nào mang cơm ra đồng cho ông nhớ mang cái khăn để ông lau mồ hôi. Trời nắng thế này ông cày ruộng trưa, đổ nhiều mồ hôi lắm đấy.
Tôi sững người. Ba ngày trước bà nội vẫn còn minh mẫn.


Người Trong Lòng

Cuối năm cấp 3, đi học thêm, thích cô bạn gái ngồi cùng bàn đã lâu.
Một hôm thấy cô ngồi xếp sao tôi bèn hỏi xếp cho ai.
Cô ấy trả lời ''tặng cho người trong lòng''.
Buổi cuối chuẩn bị thi đại học, cô tặng tôi 1 con gấu bông. Tôi cầm con gấu và thầm nghĩ vậy ''sao'' kia đã tặng cho ai.
Sau này đi làm, có lúc rảnh rỗi, tôi đem con gấu ra ngắm chơi.
Một ngày không cẩn thận làm rách con gấu mới phát hiện bên trong toàn là sao được xếp bằng giấy… Tôi ngây ngô nhìn…lệ rơi đầy mặt